Vô Hạn Khủng Bố


Chương 6: Ngày Thứ ba! Đáng Ghê Tởm!(1)

Tác giả:  |  cập nhật ngày:
Đến khi từ chùa trở lại khách sạn Dương Quang, còn chưa kịp hưng phấn kể lại chuyện lấy được kinh phật, bốn người đã bị tình cảnh trước mắt chấn nhiếp.

Địa điểm vẫn như cũ là phòng của Trịnh Xá, mọi người đã ước định vô luận như thế nào đến tối phải tụ họp một lần, nhưng khi bốn người Trịnh Xá vừa mở cửa đi vào, bên trong lập tức truyền đến tiếng kêu thét hoảng sợ, hơn nữa còn là tiếng kinh hô của hai nam nhân.

- Đừng, đừng tới đây a! Súng, đúng rồi, ta có súng....
Đây là tiếng của Lục Nhân Giáp

- Ô, đừng kéo ta vào đó, ta chưa nhìn thấy gì cả, đừng kéo ta vào đó a...
Đây là tiếng khóc của Thuân Chúng Đình.

Tất cả các loại đèn trong phòng đều đã được bật lên, tivi không những mở mà âm lượng cũng được chỉnh đến mức lớn nhất, may nhờ khách sạn này hiệu quả cách âm cực tốt, nếu không có thể đã sớm có nhân viên phục vụ chạy tới hỏi thăm. Khi bốn người vừa mở cửa, liền nhìn thấy hai gã thanh niên đang co ro trên tấm thảm giữa phòng, trong đó một người trong tay còn cẩm một khẩu súng lục run lẩy bẩy chỉ về phía này.

Trịnh Xá cùng Trương Kiệt đồng thời lao về phía hai gã thanh niên, trước khi bọn họ kịp nổ súng đã đoạt lấy.

Lúc này hai gã thanh niên tựa hồ mới phát hiện ra người đến là ai, Lục Nhân Giáp lập tức dùng sức ôm lấy chân Trịnh Xá mà kêu gào, mà Thuân Chúng Đình lại càng co quắp trên nền nhà khóc rống không ngừng.

Bốn người liếc mắt nhìn nhau, trong lòng nhất thời đều cảm thấy không ổn, Trịnh Xá kéo Lục Nhân Giáp dậy nói:
- Rút cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tiêu Binh Ức đâu? Minh Yên Vi đâu? Tại sao chỉ có hai người các ngươi ở đây! Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

- Đừng hỏi họ, hai người đó đều đã bị dọa thành ngu ngốc rồi.

Thanh âm thản nhiên của Minh Yên Vi từ bên cạnh truyền tới, mọi người quay đầu lại nhìn, mỹ nữ mặc nội y gợi cảm này đang đứng tựa vào cửa phòng. Nhìn nàng mặc một bộ nội y bằng tơ quả nhiên là vô cùng gợi cảm, hai điểm đỏ hồng trước ngực mơ hồ như ẩn như hiện, chỗ hông thon thả yểu điệu, thoạt nhìn thật sự là một vưu vật cực kỳ quyến rũ.

Nữ nhân xinh đẹp này tựa hồ vẫn cố ý mặc bộ trang phục ấy, nàng vừa cười vừa nói:
- Hôm nay khi bọn họ đang ở trong phòng thay đồ nhìn ta thử quần áo, ba tên ngu ngốc không nhịn được phải chạy vào nhà vệ sinh. Nhưng đột nhiên trong nhà vệ sinh truyền đến tiếng súng, vài phút sau chỉ còn lại hai tên ngu ngốc này chạy trở về, a, còn nói cái gì muốn bảo vệ ta chứ, nam nhân khi gặp phải nguy hiểm đều sẽ bỏ nữ nhân lại chạy trốn mất, mặc kệ là cái gì nguy hiểm, a a..

Trong câu này tựa hồ còn có ẩn ý, nhưng giờ phút này mấy người ở đây đều không thể lo lắng nhiều, ngoại trừ Chiêm Lam có chút đăm chiêu nhìn Minh Yên Vi, còn lại ba nam nhân đều vây quanh hai gã thanh niên quát hỏi. Nhưng hai gã thanh niên này tựa hồ thật sự đã bị dọa đến phát ngốc, bọn họ ngoài ôm chân mấy người gào khóc ra, không ngờ ngay cả một câu bình thường cũng không nói nổi. Ba người đang không ngừng hỏi han, cửa phòng lại một lần nữa mở ra, Triệu Anh Không cầm cuốn sách vĩnh viễn không buông xuống chậm rãi đi vào.

- Chết kiểu này rất thú vị a, trên trang web cảnh sát lại xuất hiện vài kiểu chết mới lạ nữa. Một thanh niên được tìm thấy trong ống xả nước nhà vệ sinh, trong ống nước đường kính mười mấy cm, cả người hoàn toàn bị ép thành một khúc lạp xường, khớp xương, nội tạng, huyết nhục toàn bộ co thành một khối, đến khi được kéo ra thì đã không thể nhìn ra người nọ cuối cùng là thành bộ dạng gì, thật sự là muốn tới hiện trường đi xem kiểu chết kỳ lạ như vậy một chút.

Triệu Anh Không cũng không để ý tới những người còn lại, nàng đi đến một cái ghế sa lon ngồi xuống rồi lầm bầm tự nói, đặc biệt khi nói xong câu cuối cùng, trên mặt tiểu cô nương tuấn tú vô cùng này lộ ra một nụ cười đầy huyết tinh, thấy vậy mấy người xung quanh đều cảm thấy một nỗi sợ hãi không tên.

- Ngoài ra còn phát hiện bốn cỗ thi thể rất kỳ quái, trong đó một người toàn thân bị chia làm mấy trăm phần, mỗi một phần đều chỉ lớn cỡ móng tay, thoạt nhìn giống như là lựu đạn từ trong cơ thể hắn nổ tung, nhưng trên thực tế trong huyết nhục cũng không tìm ra được bất cứ thành phần thuốc nổ nào. Mặt khác có hai người là bội thực mà chết, sau khi pháp y kiểm tra, phát hiện trong người bọn họ ngoại trừ dạ dày tất cả nội tạng khác đều không có, mà trong dạ dày người này phát hiện thấy nội tạng của người kia, còn có một người...

- Đừng nói nữa!
Trịnh Xá kéo dựng Triệu Anh Không dậy, cuốn sách rơi xuống đất, hắn phẫn nộ quát:
- Ngươi kể lại chi tiết mấy chuyện này làm gì? Muốn cho chúng ta toàn bộ đều mất tự tin sao? Ngươi muốn đả kích tinh thần chúng ta sao? A! Ngươi cho rằng một đám người ngay cả ý chí phản kháng cũng không có sẽ có thể chống đỡ được thời gian bảy ngày sao?

Ánh mắt thờ ơ của Triệu Anh không trong chốc lát trở nên sắc bén, nàng lạnh lùng nói nói:
- Buông ta ra...... Thích nói như thế nào là chuyện của ta, gia nhập đoàn đội này, nhưng không đại biểu rằng ta sẽ thừa nhận thân phận đoàn viên của các ngươi, trong mắt ta, ngoại trừ Zero có tư cách làm đội viên của ta, toàn bộ các ngươi...

Trịnh Xá còn muốn nói gì đó, nhưng trên cổ tay hắn chợt đau đớn, máu tươi lập tức phun ra, một cảm giác nguy hiểm bùng lên trong nháy mắt. Bàn tay nhỏ nhắn của Triệu Anh Không không ngờ phảng phất sắc bén như lưỡi đao, nhẹ nhàng hoa lên, mạch máu trên cổ tay Trịnh Xá đã bị cắt đứt, hơn nữa tiểu cô nương này lại càng tiến sát vào lòng hắn, cổ tay giơ lên đến cắt về phía động mạch lớn trên cổ hắn.

Trịnh Xá phản ứng cực nhanh, đẩy cô bé ra đồng thời đạp một cước vào bụng nàng, thịch một tiếng, Triệu Anh Không đập mạnh vào vách tường sau lưng, nhưng khi nàng vừa bị đá thổ huyết, không ngờ lại dùng sức đạp lên tường, cả người gia tốc một lần nữa lao vào lòng Trịnh Xá, năm đầu ngón tay vụt đâm vào chỗ trái tim hắn.

“Loại, loại cảm giác này?”

Trịnh Xá lúc này đã lấy ra Prob knife, khi hắn vung chủy thủ lên, cả người cũng tiến vào trạng thái mở cơ nhân tỏa, bởi vì hắn không thể không làm như vậy, cảm giác nguy hiểm gần như đạt tới tử vong đã nói cho hắn biết chính xác, tiểu nữ hài trước mặt không ngờ cũng đồng dạng ở trong trạng thái mở cơ nhân tỏa!

Ngay lúc chủy thủ cùng ngón tay Triệu Anh Không sắp công kích đến đối phương, đột nhiên song phương đồng thời nhảy về phía sau. Tiến vào trạng thái mở cơ nhân tỏa, dự cảm nguy hiểm của bọn họ rất mạnh, vừa rồi khi bọn họ sắp giao thủ, một viên đạn vô thanh vô tức đột nhiên bắn tới, hai người đồng thời nhìn về phía cửa, chỉ thấy Zero giơ một khẩu súng lục còn bốc khói yên lặng đứng đó.

Triệu Anh Không trước tiên giải trừ trạng thái mở cơ nhân tỏa, lui ra ngoài, nàng cầm lấy quyển sách rơi dưới đất yên lặng ngồi trên ghế sa lon, thậm chí vết máu bên khóe miệng cũng không lau, chỉ thản nhiên nói ra:
- Cộng thêm ngươi nữa, ta thừa nhận hai thành viên trong đoàn đội này...

Trịnh Xá lại không giải trừ trạng thái mở cơ nhân tỏa, hắn lạnh lùng nói:
- Lại nói như vậy, ngươi nghĩ rằng mình là cái thứ gì? Có phải thành viên của đoàn đội này hay không còn phải được ngươi thừa nhận? Một Sở Hiên đã đủ lắm rồi, ta muốn chứng kiến người bên mình hại lẫn nhau!Ngươi cút đi cho ta, sau này phải chân tâm đối đãi với thành viên đoàn đội, nếu như ngươi vẫn tự cho là mình mạnh đến mức có thể đạp lên đầu người khác, ta hiện tại có thể giết chết ngươi!

Nói xong, tay trái hắn rung lên, khẩu súng tiểu liên cũng xuất hiện, hắn lạnh lùng nói:
- Ta đang rất nghiêm túc, đừng nghĩ rằng ta nói đùa!

Triệu Anh Không lại cúi đầu vừa đọc sách vừa nói:
- Không thành vấn đề, ngươi là đội trưởng, nếu như đến lúc nào đó biểu hiện của ngươi làm ta không hài lòng, ta tự nhiên sẽ khiêu chiến rồi giết ngươi, trước lúc đó lời của ngươi chính là mệnh lệnh...... Nói tiếp chuyện lúc nãy, còn có một người cũng đã chết, nói cách khác, hôm nay tổng cộng đã chết năm người, chúng ta một người, bọn họ bốn người.


Trịnh Xá cuối cùng cũng giải trừ trạng thái mở cơ nhân tỏa, hắn cẩn thận ngồi phía sau Trương Kiệt, lúc này Zero cũng ngồi xuống cạnh hắn, có hai người này hộ vệ, bấy giờ hắn mới lên tiếng:
- Như vậy có thể nói, bọn họ vẫn còn ba tân nhân... cộng thêm Sở Hiên nữa?

Triệu Anh Không không nói nữa, ngược lại Chiêm Lam vuốt vuốt trán cười nói:
- Nếu cứ tiếp tục với tốc độ như vậy, chúng ta căn bản khó có khả năng chống đỡ qua thời gian bảy ngày a, như vậy có nên liên lạc với Sở Hiên một chút hay không?

- Không cần.
Trịnh Xá cắn chặt răng, cả người hắn bắt đầu run rẩy kịch liệt, đây là di chứng để lại sau khi mở cơ nhân tỏa, cảm giác mỗi lần hồi phục đều thống khổ đến mức phảng phất như sắp chết. Hơn mười giây sau hắn mới từ từ bình tĩnh trở lại, mà Triệu Anh Không lại chỉ ngồi đọc sách, ngoài mồ hôi trên trán ra nhiều một, tiểu cô nương này tựa hồ cũng không có cái gì khác thường.

Trịnh Xá gạt mồ hôi lạnh trên trán nói:
- Nếu như hắn muốn liên lạc với chúng ta... Vậy hắn sẽ tự động liên lạc, nếu như hắn thật lòng muốn trở lại đoàn đội, chỉ cần bỏ qua cái loại suy nghĩ hại người hại mình của hắn, chúng ta tự nhiên cũng sẽ...

Đám tân nhân không biết Sở Hiên là ai tự nhiên là không có vấn đề gì, chỉ có mấy người Trương Kiệt lặng lẽ thở dài, tiếp đó, Tề Đằng Nhất bắt đầu hưng phấn giảng giải về niên đại của kinh phật cho mọi người. Sau khi nhìn thấy kinh phật, Zero cùng Triệu Anh Không cũng đều rất kinh ngạc, vốn bọn họ không cho rằng mọi người tới chùa miếu có thể tìm được trợ giúp gì, nhưng không ngờ rằng thật sự lấy được thứ có thể khắc chế nguyền rủa. Vốn hai người còn có chút nửa ngờ nửa tin, nhưng đến khi chạm vào kinh phật, hai người cũng đều cảm giác được thân thể thư thái, lúc này mới làm cho bọn họ hoàn toàn tin tưởng.

Tề Đằng Nhất đứng đó nói không ngừng, gã thanh niên này nhìn qua có vẻ rất hưng phấn, hắn cười ha ha nói:
- Các ngươi không biết a, lúc ấy chúng ta còn bị cái Quỷ Hồn tiểu hài tử kia công kích, nhưng khi chúng ta vừa tiến vào sơn môn, Quỷ Hồn cũng liền không dám xuất hiện nữa, ha ha ha, xem ra chỉ cần có kinh phật này, chúng ta tuyệt đối có thể chống cự qua thời gian bảy ngày.

Tiếp theo mọi người thương lượng một chút, quyết định cứ ba người một tổ trông coi kinh phật này, còn lại sáu người thì thay phiên canh cho nhau ngủ, ngoại trừ ba cô gái cố định một tổ, còn lại sáu người cũng đều quyết định rút thăm, sau đó Trịnh Xá, Trương Kiệt, Zero một tổ, mà Tề Đằng Nhất cùng nọ vậy hai gã sinh viên thoạt nhìn đã bình tĩnh hơn rất nhiều một tổ, ba tổ thay phiên trông coi kinh phật ba giờ, mỗi ngày buổi tối đều dùng phương thức này đến cho đến ngày thứ hai.

Mặc dù Triệu Anh Không ngàn vạn lần không nguyện ý, nhưng nàng thật sự làm được như đã hứa hẹn, khi Trịnh Xá đề nghị mấy ngày tới đều sinh hoạt trong phòng, cô bé này cũng chỉ yên lặng tiếp nhận an bài như thế, cuối cùng cũng cùng hai cô gái kia ở cùng một chỗ.

Hết thảy tựa hồ đều đã được an bài hoàn mỹ, chỉ là mọi người không nhìn thấy, ánh mắt trao đổi ám muội của hai gã sinh viên, còn có Minh Yên Vi nhìn chằm chặp vào hai người miệng thoáng mỉm cười như có như không...
Góc Bình Luận
Tắt QC(Close - X)