Vô Hạn Khủng Bố


Chương 9: Liều mạng! (3)

Tác giả:  |  cập nhật ngày:

Toàn thân Trịnh Xá trên dưới đã không còn cảm giác đau đớn, miệng hắn gắt gao ngậm chặt vào móng vuốt của Queen, chỉ sợ lỏng ra sẽ rơi xuống đất. Hiện giờ hắn chính là ngay cả chân cũng không có, rơi xuống chỉ có chết, cho dù cầm được cây thép buộc tạc đạn cũng vô dụng, cuối cùng không thể tùy ý bay lên để đâm vào người Queen. Hiện tại chính là cơ hội cuối cùng của hắn!

Ý thức đã bắt đầu trở nên mờ hồ, Trịnh Xá chỉ cảm thấy cả người lạnh toát, hắn biết đây là điềm báo tử vong đã tới gần. Trong truyền thuyết có người sau khi bị chém đứt ngang lưng còn có thể giãy dụa mấy phút đồng hồ, nếu như là trong băng thiên tuyết địa mà nói, có người thậm chí còn có thể giãy dụa hơn mười phút đồng hồ. Nhưng mà hắn từ trước đã thụ rất nhiều thương thế cực nặng, sau khi bị chặt ngang người, nói hắn vẫn còn nửa cái mạng đều xem như coi trọng hắn rồi, hắn căn bản tùy thời đều có thể chết.

Miệng không thể nhả ra, Trịnh Xá cố gắng đem chốt an toàn trên tạc đạn móc vào móng vuốt Queen, tiếp theo hắn dùng lực giật mạnh, chốt an toàn bị giật rời ra, nhưng hắn còn chưa có bước tiếp theo thì trước mặt một đạo kình phong đã ập tới. Hắn không nhìn cũng biết đó không phải là móng vuốt mà chính là cái đầu lưỡi của Queen, tóm lại đạo kình phong kia đang đánh thẳng về phía đầu của hắn.

“Pằng! Pằng!”

Vài tiếng súng vang lên, chỗ phát ra tiếng súng cũng không xa xôi, bên cạnh một cái container khác cách chỗ Queen cùng Trịnh Xá không xa, Sở Hiên đang run rẩy đứng nơi đó, một cánh tay của hắn đã bị cắt thành hai đoạn, chỉ có một ít cơ thịt dính trên đoạn xương cánh tay còn lại, một bên thắt lưng bị gập còng xuống, phỏng chừng hắn cũng bị thương không nhẹ. Xem bộ dạng như vậy trên cơ bản ngay cả xương hông cũng đã bị vẹo rồi.

Mấy tiếng súng này vang lên đúng là do Sở Hiên dùng cánh tay còn lại bắn ra vài phát đạn chuẩn xác trúng vào đầu lưỡi Queen, lại thêm một lần chứng minh năng lực bắn trong tầm ngắn của Sở Hiên phi thường xuất sắc. Hơn nữa khẩu súng lục trên tay hắn có uy lực rất lớn, mấy phát súng không ngờ lại bắn đứt một đoạn đầu lưỡi của Queen, đoạn lưỡi còn thừa cũng bị bắn cho thay đổi phương hướng, sượt qua đầu Trịnh Xá trong gang tấc.

“Muốn làm gì thì hãy làm mau lên! Mắt của ta đã sắp không nhìn thấy gì rồi!”

Sở Hiên lớn tiếng kêu lên, súng trong tay hắn không ngừng bắn liên tục, khiến cho cái lưỡi của Queen thủng mấy lỗ máu màu vàng.

Trịnh Xa hung hăng chống tay trái lên móng vuốt Queen, cái miệng của hắn lúc này mới nhả ra, nhưng chưa kịp nghỉ ngơi lại lập tức nghiến chặt răng, chỉ thấy hắn cố lấy tất cả khí lực nhún tay trái một cái, cả người từ trên móng vuốt Queeen bay cao lên hai thước hướng thẳng tắp tới cái đầu của Queen.

“Phập!” một tiếng, thanh thép xoắn trong tay trái Trịnh Xá đã hung hăng đâm vào một bên đầu của Queen, từ mặt bên trực tiếp xuyên vào trong miệng nó. Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, một cái móng vuốt khác của Queen vừa vung lên một nửa, còn không kịp quật về phía Trịnh Xá đang treo trên đầu nó thì chợt “Uỳnh!”một tiếng nổ mạnh vang lên. Tay trái của Trịnh Xá kể cả cái đầu của Queen cùng nhau nổ tung nát bấy, mảnh đạn, mảnh vỡ thanh thép, mảnh vỏ xác của Queen, dầy đặc táp lên người Trịnh Xá, hơn nữa tay trái của hắn cũng nát bấy.

Dù sao cũng là đã nợ nhiều thì không lo, lúc trước thương thế của hắn đã nặng đến mức sắp chết thì số mảnh đạn này so sánh chỉ là chuyện nhỏ mà thôi, hắn nhắm chặt mắt lại chầm chậm rơi xuống mặt đất.

Toàn bộ nội lực đã dùng hết, năng lượng huyết tộc cơ hồ khô kiệt, trạng thái mở cơ nhân tỏa đạt tới cực hạn, cả người đẫm máu tươi, thương thế trên người đủ làm cho một tráng hán chết trong nháy mắt ….. Trịnh Xá thật sự là ngay cả khí lực để động đậy một chút cũng không có, thậm chí ngay cả nhắm mắt lại cũng khiến hắn cảm thấy kiệt sức, hắn mệt mỏi quá rồi, thực muốn tìm một chỗ yên tĩnh ngủ một giấc, chỉ là trong lòng phảng phất như có chuyện gì đó chưa có làm xong ….

“Con mẹ chủ thần nhà ngươi, mau chữa trị thân thể cho chúng ta nhanh lên … Số điểm thưởng phải chi, ngươi tự xem mà trừ đi …”

Trong lúc mơ hồ, Trịnh Xá phảng phất nghe thấy tiếng gào líu ríu của Trương Kiệt, tiếp theo còn có một trận tiếng khóc của nữ nhân dị thường quen thuộc, trận tiếng khóc này làm cho hắn muốn cố gắng mở mắt ra, nhưng mà hắn thực sự là quá mệt mỏi rồi, nếu không có trận tiếng khóc này kịp thời truyền tới, nói không chừng hắn đã trầm trầm thiếp đi.

Cũng may lúc này đột nhiên truyền tới một cỗ khí tức ấm áp, cỗ khí tức này đem cả người hắn bao bọc vào bên trong, cảm giác ấm áp phảng phất như ngâm mình trong nước ấm, cả người trên dưới quả nhiên là thoải mái nói không nên lời, nhưng mà loại thoải mái này cũng không có duy trì liên tục bao lâu, ngay tiếp theo chính là một trận đau nhức, thực sự đau đớn a, đến nỗi cấu tim xé phổi cũng không đủ để hình dung, Trịnh Xá đã bị đau đến muốn giết người, nhưng mà nhờ có trận đau đớn này mới kích thích thần trí hắn dần dần thanh tỉnh lại.

Thần trí vừa mới thanh tỉnh, Trịnh Xá lập tức bị dọa đến lạnh người, trong đầu nhớ lại một hồi tình hình vừa mới cùng Queen chính diện giao phong. Hắn liền cảm giác thấy thật lạnh, rất lạnh ở trong lòng, đó chính là đại quái vật cao tới bảy tám thước dài gần hai mươi thước, đừng nói là hắn, ngay cả một con voi bất quá cũng chỉ ăn vài cái quật đuôi của nó là chết. Hắn không ngờ còn dám cùng quái vật kia áp sát chiến đấu, chỉ là ngẫm lại đều đủ khiến cho hắn sợ hãi một lúc.

Trịnh Xá lúc này mới thấy rõ hoàn cảnh nơi này, đây đã là không gian “chủ thần”, một khuôn viên quảng trường lớn, một quang cầu trôi nổi, còn có bốn phía là bóng tối vô cùng vô tận, nơi này chính là nơi an toàn duy nhất trong thế giới luân hồi phim kinh dị - không gian ‘chủ thần’.

Từ trên quang cầu giữa quảng trường chiếu xuống một cột sáng, hắn giờ phút này đang bồng bềnh ở giữa cột sáng, ngoài ra bên cạnh hắn còn có bốn cột sáng độ sáng tối không đồng nhất, Sở Hiên với thương thế nhẹ nhất đang bồng bềnh trong cột sáng tối nhất, tiếp theo là Linh Điểm cùng Trương Kiệt, về phần Chiêm Lam đang trong cột sáng mà độ sáng chỉ yếu hơn của hắn.

Bốn người? Trịnh Xá vừa cẩn thận đếm một lượt, đúng vậy, chỉ có bốn người, Bá Vương lại không có xuất hiện ở trong quảng trường này, xem ra gã lính đánh thuê Nga Quốc kia đã chết rồi, trong lòng hắn chợt nổi lên một trận ảm đạm, quả nhiên là chỉ có sống sót mới có thể trở lại không gian “chủ thần” này.

Trịnh Xá lại nhìn về phía thân thể của chính mình, đau đớn so với trước đã giảm đi rất nhiều, nhưng vẫn như cũ là đau đến nỗi khiến cho người ta khó mà chịu được, cả người hắn trên dưới không có một chỗ hoàn hảo, cả nửa thân dưới nát bấy, hai cánh tay hai bên cũng không còn, nửa thân trên thì đầy những mảnh đạn, đáng mừng chính là trên mặt hắn ngoại trừ vài vết xước, ngoài ra trên đầu không ngờ lại không có mảnh đạn văng trúng, điều này đã coi như là vạn hạnh trong bất hạnh rồi.

Chỉ thấy cả người hắn phảng phất như có tính mạng không ngừng nhúc nhích, dưới sự chiếu sáng của phiến quang mang này, dùng mắt thường cũng có thể thấy tốc độ sinh trưởng của xương cùng cơ nhục trên người hắn, xương sống trên lưng không ngừng sinh trưởng kéo xuống dưới đến tận chỗ xương cụt mói dần dần dừng lại, sau đó lấy xương sống làm trung tâm lại sinh trưởng ra các nhánh xương và dây thần kinh, tiếp theo là mạch máu và nội tạng xuất hiện …

Trịnh Xá đã không muốn nhìn thân thể mình nữa, loại tốc độ sinh trưởng mà mắt thường có thể thấy được này thực sự khiến người ta thấy mà buồn nôn. Ánh mắt hắn lướt qua thân thể mình rồi nhìn xuống dưới, ở nơi đó có hai cô gái mắt đẫm lệ mông lung đang ngẩng đầu nhìn về phía bọn họ, một người là cổ điển mỹ nữ mà Trương Kiệt sáng tạo, nàng chính là đang yên lặng rơi lệ nhìn Trương Kiệt, còn người kia chính là La Lệ - cô gái trong lòng hắn. Cô bé mới mười lăm mười sáu tuổi này đang khóc đến thương tâm cực điểm, nếu không phải cổ điểm mỹ nữ đang yên lặng dìu nàng, xem chừng bộ dạng của nàng đã sắp xỉu đến nơi rồi.

Trịnh Xá lúc này vẫn không thể mở miệng nói chuyện, yết hầu của hắn vừa rồi bị một mảnh đạn cắt qua, vừa nói liền cảm thấy được khí thông thẳng từ phổi ra, hắn chỉ có thể hơi mấp máy môi với La Lệ, dùng khẩu hình để diễn đạt những gì mình muốn nói ra, mặc dù hắn cũng không biết La Lệ có thể hiểu được ý tứ qua cách biểu đạt bằng môi của hắn hay không.

“Ta đã sống sót trở về rồi … Lệ nhi, ta đã tuân thủ lời hứa, sống sót trở về rồi!”
………………

Góc Bình Luận
Tắt QC(Close - X)