Đấu La Đại Lục II - Tuyệt Thế Đường Môn


Chương 23: Rực rỡ - Điêu tàn! Con đường Hoàng Kim! (3)

Tác giả:  |  cập nhật ngày:


- Báo cáo.

Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông đồng thời chạy đến chỗ lão sư và các học viên la lên.

Lão sư đang điểm danh liền dừng lại, người này tầm năm mươi tuổi, thân hình cao lến, da ngăm ngăm, vẻ mặt lạnh lùng.

- Hai người ở lớp nào? Sao lại đến muộn thế này?

Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông đều nhận ra vị lão sư này tên là Đỗ Duy Luân, là thầy chủ nhiệm hệ Vũ Hồn ở ngoại viện, ở ngoại viện quyền uy vô cùng lớn.

Hoắc Vũ Hạo trả lời:

- Thưa Đỗ lão sư, Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông của lớp Một ban Tân Sinh, vì mãi tu luyện mà quên mất giờ giấc.

Sắc mặt Đỗ Duy Luân trầm xuống:

- Sát hạch mà các ngươi còn đến muộn được, còn có khái niệm về thời gian không thế? Phạt hai người sau giờ học phải đi lau chùi toàn bộ sảnh của Giáo Học Lâu. Về chỗ.

- Dạ.

Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông vội vàng đáp ứng, trong lòng đều nhẹ nhàng thở ra. Chỉ cần không phạt bọn hắn mất đi tư cách sát hạch là vẫn còn tốt rồi. Hai người vội vàng chạy vào đội ngũ của lớp, đứng chung với Tiêu Tiêu.

Đỗ Duy Luân liếc mắt về phía Chu Y đang đứng cách đó không xa, xong mới cầm danh sách đọc tiếp. Nếu là học viên khác với tính tình của hắn thì đã trực tiếp bỏ đi tư cách thi đấu, dù sao những nhóm ở đâu đều đã thông qua sát hạch tân sinh rồi. Nhưng Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông đặc biệt ở chỗ đã có biểu hiện xuất sắc trong lúc thi đấu vòng tròn, có được thành tích toàn thắng. Điều này mới khiến vị thiết diện chủ nhiệm này cơi nới cho một chút.

Ở học viện Shrek, tuy là tất cả không phải dựa trên thành tích nhưng nếu có thực lực mạnh, thành tích tốt thì cũng sẽ đạt được một ít ưu đãi nhất định. Điều này thì ở bất cứ học viện nào đều như nhau.

- Hai tên các ngươi làm cái gì thế? Lát nữa các ngươi đợi bị Chu lão thái thái thu thập đi. Nhìn ánh mắt của bà mà xem, như muốn ăn tươi nuốt sống hai ngươi rồi.

Tiêu Tiêu nói một cách tức giận.

Vương Đông buồn bực nói:

- Ngươi cũng đừng lắm mồm nữa, còn không phải do tên Hoắc Vũ Hạo chết tiệt này sao, nếu hắn không kéo ta ra ngoài luận bàn, lại không để ý đến thời gian thì làm sao mà trễ được!

Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông cũng đã thương lượng trước rồi, chuyện bọn hắn có được Vũ hồn dung hợp kỹ tạm thời giữ bí mật, dù sao bọn hắn cũng chưa dùng đến ở trong lần khảo hạch này. Bọn hắn nhất trí chỉ đem chuyên này nói cho Chu lão sư để bình ổn lửa giận của bà thôi. Đồng thời cũng để cho bà chỉ đạo tu luyện. Đến khi nào vận dụng thành thạo sẽ thi tiển trong lúc khảo hạch.

Lát sau Đỗ Duy Luân đã điểm danh xong, tiếp theo là bốc thăm. Chỉ là sát hạch tân sinh mà thôi, cũng có quá nhiều nghi thức rườm rà. Hoắc Vũ Hạo đại diện cho đoàn thể của hắn lên rút thăm. Toàn bộ đệ tử gồm sáu mươi bốn tổ chia làm ba mươi hai tràng, từng đôi một đấu với nhau.

Ngày hôm qua các học viên đã có một ngày nghỉ ngơi chỉnh đốn lại, khu sách hạch cũng đã cải thiện xong, chỉ cần sửa lại tấm ngăn vị trí là được. Một lần nữa chia thành mười sáu khu vực. Lúc này, diện tích sàn đấu đều tăng lên mấy lần, các học viên tham gia đấu loại cũng có không gian lớn hơn để thi triển thân thủ.

Quy tắc đấu loại rất đơn giản, sáng một trận, chiều một trận. Đoàn thể nào bị loại thì về đi học tiếp, thắng thì ở lại tiếp tục trận đấu. Trong ba ngày sẽ kết thúc chọn ra top 3.

Rút thăm xong, vòng loại liền bắt đầu, ba mươi hai trận đấu triển khai đồng thời. Như vậy thì sẽ giảm thiểu thời gian thi đấu lại, giúp cho sau khi đấu xong các học viên có thêm thời gian để nghỉ ngơi, chuẩn bị cho trận đấu buổi chiều.

Đội Hoắc Vũ Hạo được phân thi đấu ở khu thứ mười lăm, giám thị cũng đã đổi thành người khác, lần này là một nữ lão sư, tuổi tầm ba mươi, nhìn qua có vẻ hiền lành.

Lúc rút thăm thì chỉ thấy đánh số, bọn hắn cũng không biết đối thủ của mình là ai, đến khi ra sân đấu thấy liền cảm thấy có chút bất đắc dĩ. Đối thủ của bọn hắn lại là người một nhà, lớp Một ban Tân Sinh. Trận đấu loại này cũng trở thành nội chiến.

Ba học viên của đội đối phương Hoắc Vũ Hạo biết hết, trong đó có một gã từng có xích mích với Vương Đông. Theo Vương Đông nói thì sau khi tên kia bị hắn đánh một trận thì đã trở nên thành thật hơn rất nhiều.

Chu Y phán đoán cực kì chuẩn xác, khi bà đã định ra rằng ba người Hoắc Vũ Hạo là đội hạt giống của lớp Một ban Tân Sinh thì tất nhiên rằng có thực lực mà các đội khác có thể sánh được. Thời gian của trận đấu cũng không dài, mặc dù đối thủ cũng khá nhưng khi Vương Đông và Tiêu Tiêu đồng thời ra tay, và có kĩ năng Tinh Thần Tham Trắc Cộng Hưởng phụ trợ thì chỉ cần mười phút đã giải quyết xong trận đấu, tiến vào vòng trong.

Bất quá lúc ba người Hoắc Vũ Hạo đi khỏi khu sát hạch, niềm vui thắng lợi trong nháy mắt không sót lại chút gì. Bởi vì ngay cửa, Chu lão thái thái đang đứng chờ ở đấy, vẻ mặt âm trầm vô cùng.

- Tiêu Tiêu về trước nghỉ ngơi, còn hai người các ngươi, theo ta!

Chu Y nói xong, hừ lạnh một tiếng, quay người bước đi.

Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông đồng thời cảm thấy lạnh sống lưng, may là hai người đã chuẩn bị trước, quay sang liếc nhau xong mới đi theo Chu Y. Tiêu Tiêu chỉ có thể cho hai người một cái ánh mắt ý bảo tự cầu phúc.

Lần này Chu Y trực tiếp đưa bọn hắn về phòng làm việc của bà. Là chủ nhiệm một lớp trong ban Tân Sinh, phòng làm việc của bà nằm ở khu kí túc xá phía Bắc, phía sau khu làm việc của khu giáo sư cấp cao của Giáo Học Lâu. Văn phòng nằm ở tầng một, lúc này chỉ có mỗi mình bà.

Đi theo Chu Y vào phòng, Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông không khỏi kinh ngạc.

Vị Chu lão sư tính cách lạnh lùng, tác phong nghiêm nghị thế nhưng bố trí văn phòng lại thập phần lịch sự tao nhã. Tường phòng quét vôi trắng nhạt, ngoài ra là một số vật liệu gỗ màu đỏ nhạt, còn có trường kỹ màu đỏ thẫm và một số bố trí khác. Trong phòng còn có một cánh cửa nhỏ, có vẻ là dẫn sang phòng ngủ. Không thể không nói rằng học viện Sử Lai Khắc đối xử với giáo viên tương đương tốt.

Hoắc Vũ Hạo bước vào sau, cẩn thận đóng cửa lại. Chu Y đã ngồi ở trên tràng kỷ, hai tay khoanh trước ngực, lạnh lùng nói:

- Nói đi, hai người các ngươi đang làm trò gì? Hay đấy! Đến muộn liên tục hai ngày, có phải các ngươi nghĩ rằng đã thông qua sát hạch tân sinh, đã đủ lông đủ cánh rồi, ta không quản được các ngươi nữa chứ gì? Ta nói cho các ngươi biết, chỉ cần ta muốn, thì khai trừ bọn ngươi ra khỏi học viện là chuyện dễ dàng. Trên thế giới này chưa bao giờ có chuyện thiếu thiên tài, số lượng thiên tài bị ta khai trừ cũng không phải là ít, rất rất nhiều, nguyên nhân chỉ có một, đó là tính cách của bọn chúng không thích hợp trở thành một gã cường trả. Cho ta lí do để không xử phạt hai người.

Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông liếc nhìn nhau, Vương Đông liền huých hắn tiến lên, ý bảo hắn giải thích.

Hoắc Vũ Hạo chỉ phải kiên trì nói:

- Thực xin lỗi Chu lão sư, là đệ tử sai rồi.

Biết nhau ba tháng, bọn hắn cũng đã quen thuộc tính tình của Chu Y, chỉ thích mềm không chịu cứng, cứng rắn chống đối chỉ càng chọc giận vị thái thái này. Thái độ càng tốt thì bị trừng phạt càng ít.

Góc Bình Luận
Tắt QC(Close - X)