Đấu La Đại Lục II - Tuyệt Thế Đường Môn


Chương 18: Khu ba mươi ba, ba đấu ba (1)

Tác giả:  |  cập nhật ngày:


Triệu Hạo Thần đứng ở sau cùng hét lớn một tiếng:

- Đùi gà lớn của ta, mau tới đây.

Từ dưới chân hắn, một hồn hoàn màu vàng bập bềnh hiện ra, trên tay hắn xuất hiện hai luồng sáng nhấp nháy, rồi nháy mắt sau, hóa thành hai cái đùi gà thật to. Hắn nhanh chóng đưa cho hai người phía trước.

Cả Âu Dương Tuấn Dật lẫn Trần Tuấn Phong đều đã phóng thích ra Vũ Hồn, hai người nhanh chóng nhận lấy cái đùi gà, cắn một miếng rồi nhai ngấu ngiến.

Thực Vật hệ Vũ Hồn?

Đây là lần đầu tiên Hoắc Vũ Hạo nhìn thấy một Thực Vật hệ Vũ Hồn, nhưng mà không biết tác dụng của cái đùi gà kia là gì? Triệu Hạo Thần chỉ có một hồn hoàn, nhưng là Bách niên Hồn Hoàn, có lẽ hiệu quả cũng không tệ. Bộ dạng gặm đùi gà của Âu Dương Tuấn Dật và Trần Tuấn Phong thật sự là có chút cổ quái, khiến Tiêu Tiêu không khỏi bật cười. Suýt nữa thì không kiểm soát được Tam Sinh Trấn Hồn Đỉnh đang phiêu phù ở trên đỉnh đầu.

Tích tắc sau, Âu Dương Tuấn Dật và Trần Tuấn Phong đồng thời xuất thủ, hai người tuy một người là Thú Vũ Hồn, một người là Khí Vũ Hồn, nhưng đều là Mẫn Công hệ Chiến Hồn Sư.

Vũ hồn của Âu Dương Tuấn Duật là Kiếm Uế Phong Điểu, sau khi phóng thích vũ hồn, trên tay hắn lập tức xuất hiện một cái gai nhọn. Vũ hồn của hắn là một loài chim, nhưng mà tu vi chưa đạt tới cảnh giới xuất hiện hai cánh. Từ điểm này có thể nhìn ra, Vũ Hồn của hắn có chênh lệch rất lớn đối với Vương Đông. Vũ hồn Quang Minh Nữ Thần Điệp của Vương Đông, ngay ban đầu đã có cánh, đó mới là dạng vũ hồn cao cấp nhất.

Còn vũ hồn của Trần Tuấn Phong là một thanh nhuyễn kiếm, ba người bọn họ tuy là hồn sư có một hồn hoàn, nhưng hồn hoàn của bọn họ đều là Bách niên Hồn Hoàn màu vàng rực rỡ, trong đó thực lực của Âu Dương Tuấn Dật mạnh nhất, tu vi đã đạt đến cấp mười chín, còn Trần Tuấn Phong là cấp mười tám. Triệu Hạo Thần bởi vì là Hồn Sư Thực Vật Hệ, nên tu vi tăng tương đối chậm, chỉ có cấp mười bảy.

Sau khi hai gã Mẫn Công hệ Chiến Hồn Sư ăn xong đùi gà, lập tức như mũi tên đồng thời đánh về phía Vương Đông, tốc độ cực nhanh khiến cho Vương Đông cũng phải lắp bắp kinh hãi. Nhưng mà trong nháy mắt hắn đã nhận ra, hai người này vừa ăn đùi gà xong, có lẽ nhờ thế tốc độ mới được tăng lên như vậy!

Lúc này không chỉ bọn hắn nhận ra mà cả những người đứng xem đều đoán được đùi gà của Triệu Hạo Thần có tác dụng phụ trợ tăng tốc, chắc chắn bọn họ muốn dùng tốc độ, tốc chiến tốc thắng.

Đáng tiếc, đối thủ của bọn họ lại là ba người Hoắc Vũ Hạo, bởi vì với tinh thần dò xét, cái bọn họ không sợ nhất chính là tốc độ.

Đáy mắt Hoắc Vũ Hạo lóe sáng ánh kim, cả sân thi đấu lập tức xuất hiện dưới dạng lập thể ở trong đầu Vương Đông. Tốc độ của Âu Dương Tuấn Dật và Trần Tuấn Phong mặc dù nhanh, nhưng quỹ tích phi hành, phương thức vận chuyển hồn lực, phương hướng bùng nổ hồn kỹ và sơ hở của bọn họ đều đã xuất hiện trong đầu Vương Đông. Rốt cục Vương Đông cũng cảm nhận sự thoái mái mà Tiêu Tiêu nói khi ban sáng cô bé phối hợp với Hoắc Vũ Hạo.

Âu Dương Tuấn Dật và Trần Tuấn Phong định bất ngờ tấn công vào một mình Vương Đông, giải quyết tên này trước rồi xử lý Hoắc Vũ Hạo và Tiêu Tiêu sau, bọn họ tin chắc hai người kia không thể nào cứu viện kịp.

Tay trái của Âu Dương Tuấn Dật phủ đầy mũi nhọn, còn tay phải thì được bao trùm một lớp lông chim, thân thể cũng trở nên cực kỳ nhẹ nhàng, cùng là hồn sư Mẫn Công Hệ, nhưng tốc độ của hắn so với Trần Tuấn Phong nhanh hơn một chút, hồn hoàn màu vàng trên người nhấp nháy, các mũi nhọn trên tay nháy mắt hóa thành hơn mười luồng sáng bay đến phủ kín người Vương Đông.

Tuy Trần Tuấn Phong chậm hơn một chút, nhưng rõ ràng đây không phải là lần đầu tiên hắn và Âu Dương Tuấn Dật phối hợp, người chưa tới, đoản kiếm trong tay đã chém ra, đồng dạng hồn hoàn của hắn cũng ánh lên, một đạo kiếm bay vụt ra, chém thẳng về hướng Vương Đông.

Trong lúc bọn hắn ra tay, hoa văn ánh kim cũng đã khuếch tán trên hai cánh tay của Vương Đông, hắn đang thi triển cũng là đệ nhất Hồn Hoàn, song chưởng và hai cánh trong nháy mắt hợp lại, hai trát dao mà Hoắc Vũ Hạo và Tiêu Tiêu đã từng nhìn thấy lại xuất hiện.

Đang ở giữa không trung, vị trí của Vương Đông so với Âu Dương Tuấn Dật và Trần Tuấn Phong thì cao hơn vài phần, vẻ mặt cao ngạo, giống như người trên nhìn xuống hai người bọn họ vậy. Hai cánh của Vương Đông chợt quét ngang một cái, trực tiếp đón nhận hai đòn công kích của Âu Dương Tuấn Dật và Trần Tuấn Phong, vị trí hoàn toàn chính xác, không lệch một li.

Xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt....

Liên tiếp những tiếng xé gió vang lên, Âu Dương Tuấn Dật khiếp sợ nhìn lại, một chiêu của hắn đâm vào cánh của Quang Minh Nữ Thần Điệp chỉ nổi lên từng vầng sáng màu vàng, lấy độ sắc của Kiếm Uế Phong ĐIểu, lại có thể không chém đứt được cái cánh chim kia, ngay sau đó một phiến cánh liền tới ngay trước mặt hắn.

Âu Dương Tuấn Dật coi như có chút kinh nghiệm chiến đấu, trong nháy mắt thân thể bé nhỏ của hắn liền định hụp xuống chui qua phía dưới cánh, nhưng Vương Đông lại đột nhiên hạ cánh xuống. Rầm, Âu Dương Tuấn Dật trực tiếp bị đánh bay đi, lực đánh từ trên lưng truyền đến khiến hắn suýt nữa hộc máu.

Trần Tuấn Phong bên kia cũng không tốt hơn bao nhiêu, khi kiếm quang chạm vào trát đao, hắn liền cảm thấy có một luồng sáng ánh kim lóe lên rồi kiếm quang của mình bay tán loạn, ngay sau đó hắn nghe thấy từng tiếng vù vù, run rẩy kịch liệt, rồi cả người hắn đã bị đánh bay ngược về sau, tốc độ bay về còn nhanh hơn khi hắn bay đến, vừa vặn ngã nhào xuống vị Triệu Hạo Thần vừa ném đùi gà cho hắn ban nãy, khiến cả hai quấn vào nhau lăn tròn trên đất.

Đôi cánh màu lam rộng mở trên không trung, hoa văn ánh kim cũng dần dần biến mất, Vương Đông từ từ hạ xuống mặt đất, khuôn mặt vẫn đầy kiêu ngạo.

Ánh mắt của vị lão sư Vương Ngôn ngồi bên ngoài liên tục phát những tia sáng kỳ dị, mà những tổ đội khác đang quan sát trận chiến cũng đều ngây người ra, nhất thời bầu không khí của cả khu vực ba mươi ba lâm vào trầm tư, lặng ngắt như tờ.

Quá mạnh mẽ, một hồn sư Cường Công hệ Chiến Hồn Sư quá khủng bố.

Thông thường, một hồn sư hệ Cường Công đến một mức độ nhất định sẽ có thể khắc chế hồn sư hệ Mẫn Công, nhưng tất cả đệ tử ở đây chỉ vừa mới tu luyện có bao lâu đâu, làm sao có sự chênh lệch lớn như thế? Chỉ bằng sức một mình Vương Đông mà có thể đánh tan công kích của hai gã Mẫn Công hệ Chiến Hồn Sư, hơn nữa còn là dưới tình huống đối phương có Thực Vật hệ Khí Hồn Sư phụ trợ...

Tuy nói một hồn sư có hai hồn hoàn có ưu thế hơn so với người có một hồn hoàn, nhưng lại có thể thủ thắng dưới tình huống một đấu ba, điều này nói lên cái gì? Nó hoàn toàn chứng minh vị hồn sư có vũ hồn Quang Minh Nữ Thần Điệp này quá là mạnh mẽ.

Hơn nữa, trong đội ngũ này còn có một người có hai hồn hoàn nữa, thế nên Hoắc Vũ Hạo trực tiếp bị mọi người lãng quên, chỉ có Vương Ngôn lão sư mơ hồ thấy được ở đáy mắt hắn lóe lên ánh sáng màu vàng kim nhàn nhạt.

Góc Bình Luận
Tắt QC(Close - X)