Đấu La Đại Lục II - Tuyệt Thế Đường Môn


Chương 13: Huyền Thủy Đan (2)

Tác giả:  |  cập nhật ngày:

- Gian cái đầu ngươi, dám chơi thì dám chịu, Huyền Thủy Đan đâu lấy ra đây.

Bối Bối mỉm cười, Long Trảo khẽ rót chút Lôi Điện Chi Lực vào người Từ Tam Thạch khiến thân thể cao lớn kia chấn động run rẩy.

Từ Tam Thạch làm sao biết vì giúp đỡ Bối Bối thắng hắn, trên khán đài, có một người đã hôn mê rồi.

Chính xác, cơn đau xuất hiện trong đầu Từ Tam Thạch lúc hắn chuẩn bị thi triển hồn kỹ thứ hai và thứ ba là do Hoắc Vũ Hạo dùng Từ Cực Ma Đồng kết hợp với linh hồn lực đánh vào. Đừng nghĩ tu vi Hoắc Vũ Hạo yếu kém mà khinh thường, hai cái kỹ năng này hợp lại, tuy chỉ có thể công kích trong nháy mắt nhưng bản thân Từ Tam Thạch cũng không thể chịu nổi.

Khoảng cách giữa Hoắc Vũ Hạo và Từ Tam Thạch chừng ba mươi thước, vừa đủ vào phạm vi sử dụng hồn kỹ của hắn.

Không chỉ thế, trước đó Hoắc Vũ Hạo còn sử dụng Tinh Thần Tham Trắc Công Hưởng giúp Bối Bối nhìn ra sơ hở của Từ Tam Thạch.

Có thể nói mọi chuyện chỉ xảy ra trong tích tắc nhưng Hoắc Vũ Hạo đã lần lượt sử dụng đế ba hồn kỹ, và một cái bí kỹ Tử Cực Ma Đồng Nữa.

Trước khi bắt đầu trận đấu, Bối Bối đã ra hiệu cho Đường Nhã, bảo nàng nói Hoắc Vũ Hạo một lát nữa hỗ trợ cho hắn. Mà Đường Nhã nói hắn biết khoảng cách có thể sử dụng hồn kỹ của Hoắc Vũ Hạo nên ban nãy mới có lần công kích đầu tiên như thế.

Thắng lợi này có thể nói là nhờ cả vào hai sư huynh đệ bọn họ.

Ngoại trừ Đường Nhã và Bối Bối ở dưới sàn đấu cũng chỉ còn Vương Đông là biết được chuyện này. Lúc Hoắc Vũ Hạo vận dụng hồn kỹ tuy đã cố gắng không để hồn hoàn xuất hiện dưới chân nhưng dao động hồn lực làm sao giấu được Vương Đông đang ngồi ngay bên cạnh?

Vương Đông thấy rõ ràng trong mắt Hoắc Vũ Hạo xuất hiện một ánh sáng màu vàng kim, ánh sáng ấy càng lúc càng đậm hơn rồi hòa vào ánh sáng màu tím xuất hiện ở đáy mắt, nháy mắt sau đó hắn liền ngất xỉu, ngả sang phía mình. Khi Vương Đông giật mình đỡ lấy Hoắc Vũ Hạo thì trận đấu bên dưới cũng kết thúc.

- Hắn... hắn bị sao thế này?

Vương Đông hết hồn hỏi.

Đường Nhã thấy Hoắc Vũ Hạo ngất xỉu cũng rất hoảng sợ, nàng vội chạy đến xem xét tình trạng của hắn, giây lát sau mới thở dài nhẹ nhõm:

- Chỉ là hồn lực can kiệt thôi, không sao đâu. Chúng ta đi.

Vừa làm chuyện xấu thì tốt nhất phải rút lui càng sớm càng tốt.

Lúc này trong lòng Đường Nhã tràn đầy kinh ngạc lẫn hoảng hốt, nàng không ngờ hồn kỹ kia của Hoắc Vũ Hạo lại mạnh đến thế, lúc nãy Bối Bối chỉ bảo Tiểu Hạo trợ giúp một chút để chiếm thế thượng phong mà thôi, nhưng ai ngờ...

Tu vi của Bối Bối và Từ Tam Thạch xấp xỉ nhau, trận này ai thắng ai thua khó mà nói lắm, nhưng không ai ngờ kết quả cuối cùng lại là một chiêu toàn thắng.

Quả thật lúc này Hoắc Vũ Hạo đã quá mệt mỏi rồi, cả ngày nay hắn phải chịu huấn luyện thể lực, còn thi triển hồn kỹ nhiều lần khiến tinh thần lực của hắn hoàn toàn cạn kiệt lâm vào hôn mê, trong thời gian ngắn khó mà tỉnh lại được. Đây là bản năng tự bảo vệ thôi.

Đường Nhã và Vương Đông cùng đưa Hoắc Vũ Hạo về ký túc xá, khi hai người về đến nơi thì Bối Bối cũng đã đuổi theo đến. Hắn truyền chút hồn lực cho Hoắc Vũ Hạo để giúp hắn điều dưỡng lại thân thể, sau đó lấy ra một bình sứ, từ bình sứ trút ra một viên thuốc nhét vào miệnh Hoắc Vũ Hạo.

- Tiểu huynh đệ, nhờ đệ chăm sóc sư đệ ta một chút.

Học viên lớp trên không được vào ký túc xá của học viên cấp thấp, đây là nội quy của học viên. Cho nên, Bối Bối chỉ có thể nhờ Vương Đông mà thôi.

Vương Đông vừa thấy viên thuốc mà Bối Bối đút vào miệng Hoắc Vũ Hạo liền thoáng ngây người, hắn vốn xuất thân danh môn, được học tập nhiều kiến thức, hiểu biết sâu rộng. Viên thuốc ban nãy màu xanh đậm, lớn chừng quả anh đào nhỏ, bên ngoài có hoa văn màu trắng, vừa ra khỏi bình sứ thì không khí xung quanh đã tràn ngập hơi nước và hương khí tươi mát, mùi hương này vừa ngửi vào cả người đã thấy khoai khoái thoải mái, thấm tận vào ruột gan.

Đó là Huyền Thủy Đan? Không thể nào...

Không chỉ riêng hắn kinh ngạc mà cả ông lão gác cửa ở ký túc xá đang nằm uể oải cũng khẽ mở mắt.

Đường Nhã nhìn Vương Đông nói:

- Tiểu huynh đệ, chừng nào Tiểu Hạo tỉnh dậy thì nhắc hắn ngày mai đừng quên đi bán cá, chút nữa ta sẽ đi chuẩn bị nguyên liệu dùm hắn.

Bối Bối tức giận nói:

- Nàng suốt ngày chỉ biết ăn thôi, hôm nay suýt chút nữa hại tiểu sư đệ rồi.

Đường Nhã hừ một tiếng, nói:

- Huynh đừng có giả vờ nữa, chuyện này chẳng phải huynh muốn từ lâu rồi sao? Cái tên kia ngốc quá, chẳng những tiếp tục mắc lừa huynh, còn tự cho huynh cơ hội nữa chứ.

Bối Bối làm vẻ mặt vô tội, nói:

- Người ta chủ động đưa đến huynh còn biết làm gì nữa? Chỉ là tiểu sư đệ cũng thật may mắn. Đi thôi, về còn tu luyện nữa. Ta nhớ không lầm thì có người nói nếu ta đánh Từ Tam Thạch một trận thì cho ta hôn một cái, không biết chuyện này tính sao đây?

Đường Nhã lẽ lưỡi nhìn hắn.

- Muội nói là đánh hắn phải nằm liệt giường mà, huynh có làm thế sao? Thôi tu luyện, tu luyện!

Vương Đông lúc này đột nhiên nói:

- Đường Nhã học tỷ, tỷ nhớ suy nghĩ lại một chút, đệ thật sự muốn gia nhập Đường Môn...

Đường Nhã gật đầu rồi vẫy tay chào hắn, còn Bối Bối thì lộ vẻ suy tư nhìn Vương Đông cười cười, rồi kéo Đường Nhã ra về.

Vương Đông đỡ Hoắc Vũ Hạo về ký túc xá, đặt hắn nằm lên giường, trong đầu lại hiện lên tình cảnh ban nãy Bối Bối nhét viên thuốc vào miệng Hoắc Vũ Hạo, rồi nhẹ nhàng lắc đầu, liếc mắt nhìn Hoắc Vũ Hạo đang mê man, thì thào nói.

- Nhìn thấy cái không nên thấy có ngày bị đau mắt hột cho xem, để ngươi nằm trên tấm ván này cho đáng đời ngươi.

Nói xong hắn xoay người về giường của mình, khoanh chân minh tưởng, ngày hôm nay rèn luyện thân thể cũng mang lại nhiều lợi ích cho hắn.

Giấc ngủ của Hoắc Vũ Hạo hôm nay thoải mái một cách kỳ lạ, từ ngày gia nhập Đường Môn hắn lúc nào cũng khổ tu Huyền Thiên Công, hôm nay là lần đầu tiên hắn có một giấc ngủ thật sự, không lo lắng, không mộng mị.

Vương Đông nhắm mắt minh tưởng được chốc lát rồi giật mình bừng tỉnh, hắn kinh ngạc nhìn về phía Hoắc Vũ Hạo nằm trên giường đối diện. Hắn cảm nhận được xung quanh dao động một luồng hồn lực nồng đậm.

Quả nhiên, luồng hồn lực ấy truyền ra từ người của Hoắc Vũ Hạo, lúc này trời đã sập tối rồi, trong đêm tối, cơ thể Hoắc Vũ Hạo tỏa ra một luồng ánh sáng màu lam hết sức rõ ràng. Có thể dễ dàng trông thấy một tầng hơi nước đang lượn lờ bao phủ cơ thể hắn, luồng hơi nước này còn tỏa ra một mùi hương hết sức sảng khoái.

Vương Đông nhảy xuống giường, đi về phía Hoắc Vũ Hạo rồi ngồi xổm xuống cẩn thận quan sát. Hắn phát hiện trên da Hoắc Vũ Hạo có chút dao động nho nhỏ, từng luồng khí cực bé đang thoát ra từ lổ chân lông của hắn, còn lớp hơi nước màu lam nhạt kia lại không ngừng từ lỗ chân lông tiến vào cơ thể hắn. Thời gian từ từ trôi qua, tầng hơi nước ấy dần dần sậm lại, mùi hương thương ngát cũng nhạt dần đi.

Góc Bình Luận
Tắt QC(Close - X)