Đấu La Đại Lục II - Tuyệt Thế Đường Môn


Chương 12: Từ Tam Thạch và Giang Nam Nam (4)

Tác giả:  |  cập nhật ngày:

Bối Bối ung dung cười nói:

- Nếu ngươi thua?

Từ Tam Thạch hừ một tiếng nói:

- Cho ngươi một ngàn kim hồn tệ.

Bối Bối lắc đầu nói.

- Không được, một ngàn kim hồn tệ làm sao so được với Huyền Thủy Đan, cá cược này không công bằng, ta không chơi.

Từ Tam Thạch tức giận nói:

- Ta ra nhiều tiền như thế ngươi còn không đồng ý, ta trở mặt đấy?

Bối Bối than nhẹ một tiếng, nói:

- Chẳng lẽ ta thiếu tiền sao? Được rồi, ta cho ngươi một cơ hội, ta biết ngươi còn Huyền Thủy Đan mà, lấy ra một viên cá cược với ta đi.

Ánh mắt Từ Tam Thạch thoáng lóe lên tia nghi hoặc.

- Tại sao tự dưng ta lại có cảm giác mình sắp rơi vào âm mưu của ngươi a! Nhìn ngươi có vẻ nắm chắc sẽ thắng ta, phải không?

Bối Bối cười cười nói.

- La ngươi muốn cá cược chứ không phải ta. Ngươi có thể không đồng ý mà, chỉ là nếu đã cá cược thì lỡ có thua cũng đừng có lãi nhãi nhiều lời.

Từ Tam Thạch hừ một tiếng nói:

- Ta mà thua? Tuy ta không chắc sẽ thắng được ngươi nhưng ngươi muốn thắng ta cũng không dễ. Nếu hòa thì thế nào?

Bối Bối không dễ dàng mắt mưu lập tức đáp:

- Rồi bây giờ sao? Ngươi quyết định đi, cứ rề rề như đàn bà thế.

Từ Tam Thạch cắn răng nói:

- Được, ta cược với ngươi. Thực lực của ngươi chưa chắc đã hơn ta, nhưng mà gian xảo vô cùng, chuyện gì chắc ăn ngươi mới làm. Nhưng thôi, nếu ta thật sự mắc mưu ngươi thì lần sau về nhà ta xin cha ta thêm vài phần là được.

Bối Bối vẫn giữ nguyên vẻ mặt tươi cười như trước khiến Từ Tam Thạch quan sát một lúc lâu mà vẫn không phát hiển có điểm gì kì lạ.

- Thật ra ngươi cũng đâu phải là người ngu ngốc. Nhưng chuyện gì liên quan đến Giang Nam Nam lại như ngốc đi ba phần. Ta thật không biết có nên nói các ngươi có phải oan gia kiếp trước hay không nữa. Giang Nam Nam kia tuy xinh đẹp nhưng trong học viện này thiếu gì mỹ nữ, ngươi cứ đơn phương nàng làm gì cho khổ?

Từ Tam Thạch tức giận nói:

- Ngươi đừng có nói đến chuyện đau lòng của ta nữa, có bản lĩnh thì tặng Đường Nhã cho ta đi?

Bối Bối đứng lên nói:

- Ngươi lo mà hồi phục hồn lực trở lại trạng thái tốt nhất đi, không thì lúc sau thua ta lại bảo không phục. Ta ra ngoài trước đây.

Vừa nói xong hắn liền bước ra sàn đấu bên ngoài.

Phán đoán ban nãy của Đường Nhã hoàn toàn chính xác, trên khán đài lúc này đã hơn bốn trăm đệ tử, mà số học viên đến xem càng lúc càng đông, muốn đạt đến con số năm trăm như dự đoán không khó chút nào.

- Hoắc Vũ Hạo.

Một giọng nói đầy sự phẫn nộ vang lên bên cạnh khiến Hoắc Vũ Hạo giật nảy mình, hắn vừa quay đầu lại liền thấy Vương Đông đang hùng hùng hổ hổ đi về phía hắn.

- Ngươi cũng đến sao?

Hoắc Vũ Hạo có chút chột dạ hỏi, hắn vừa thấy Vương Đông liền nhớ đến dáng người trắng noãn ban nãy...

Vương Đông đỏ mặt ngồi xuống cạnh Hoắc Vũ Hạo, nhỏ giọng nói:

- Nói, ban nãy ngươi thấy cái gì?

Hoắc Vũ Hạo ngẩng người một lúc rồi nói:

- A? Ta... ta có thấy gì đâu?

Vương Đông tức giận nói:

- Lần sau còn vào mà không gõ cửa nữa thì ta sẽ giết ngươi.

Hoắc Vũ Hạo tự biết mình đuối lý nhưng vẫn cố cãi.

- Chúng ta đều là con trai, sợ gì chứ, nhìn một chút ngươi có thiệt thòi gì đâu?

- Ngươi nói gì?

Vương Đông giận dữ giơ tay phải lên đánh Hoắc Vũ Hạo.

Đột nhiên có một bàn tay thòn dài lướt qua, đẩy tay Vương Đông sang một bên, giọng nói Đường Nhã cũng vang lên.

- Tiểu Vũ Hạo, sao không giới thiệu bạn đệ với ta đi?

Lúc này Vương Đông mới chú ý đến Đường Nhã ngồi bên cạnh, hắn vừa thấy dung nhan tuyệt sắc của Đường Nhã có hơi sửng sờ một chút, nhưng rất nhanh sau đó liền khôi phục lại bình thường, hắn hừ một tiếng quay mặt đi không thèm để ý đến Hoắc Vũ Hạo nữa. Lẽ ra ban nãy Hoắc Vũ Hạo vừa chạy đi hắn cũng mặc xong quần áo rồi, sau đó tìm mãi không thấy tên kia đâu, hắn về phòng muốn minh tưởng nhưng không hiểu sao không thể tĩnh tâm được, đúng lúc này thì nghe trên loa phát nhanh giới thiệu trận đấu này, hắn mới quyết định ra ngoài giải sầu một phen, nào ngờ vừa vào đã gặp ngay Hoắc Vũ Hạo và Đường Nhã.

Hoắc Vũ Hạo lập tức mở miệng giới thiệu đơn giản.

- Tiểu nhã lão sư, đây là Vương Đông, bạn cùng phòng của đệ. Vương Đông, vị này là Đường Nhã, học tỷ của chúng ta.

Vương Đông nhìn sang Đường Nhã gật đầu một cái. Đường Nhã mỉm cười nói:

- Một tiểu đệ anh tuấn a! Ta rất thích, Tiểu Vũ Hạo này, hay là đệ thuyết phục vị tiểu huynh đệ này vào Đường Môn của chúng ta luôn đi.

Vương Đông nghe được hai chữ Đường Môn khẽ giật mình, kinh ngạc nói:

- Các người là đệ tử Đường Môn?

Đường Nhã gật đầu nói:

- Ừ, nhưng hiện giờ Đường Môn chỉ còn ba người chúng ta. Ta là đường chủ Đường Môn hiện tại. Thế nào, có phải rất kinh hãi không? Đến đây, gia nhập Đường Môn nào, chúng ta nhiệt liệt hoan nghênh đệ.

Thật ra nàng chỉ thuận miệng nói cho vui, đừng nghĩ Đường Nhã bình thường có vẻ bất cẩn nhưng thực ra nàng chỉ giả ngốc mà thôi, nếu không nhận ra thì kiểu gì cũng chịu thiệt trong tay nàng a! Nàng từ đầu đã sớm nhìn ra Vương Đông bất phàm, tinh hoa nội liễm, hồn lực mạnh mẽ, tu vi hơn xa Hoắc Vũ Hạo.

Nhưng, thật bất ngờ, Vương Đông ngẩng người một lúc lại quay sang gật đầu với nàng, nói:

- Được! Đệ đã nghe danh ám khí Đường Môn từ lâu, Đường Môn chủ, đệ muốn gia nhập Đường Môn, xin hãy nhận đệ.

- Hả? Đệ thật sự muốn gia nhập Đường Môn chúng ta? Chúng ta hiện giờ chỉ còn ba người thôi đấy?

Đường Môn chấn động nói, ánh mắt nhìn Vương Đông tràn đầy vẻ bất ngờ và khó hiểu.

Vương Đông lại gật đầu nói:

- Đệ hi vọng có thể gia nhập Đường Môn, đệ muốn học ám khí.

Sắc mặt Đường Nhã lúc này đã trở nên nghiêm túc, nói:

- Chuyện này để tỷ suy nghĩ đã, lát nữa Hoắc Vũ Hạo sẽ cho đệ biết câu trả lời thuyết phục.

Khi bọn họ đang nói chuyện thì Bối Bối đã từ phòng nghỉ bước ra sàn đấu. Hắn vừa xuất hiện thì các học viên đang ngồi xem trên khán đài liền hô to tên hắn.

- Phích Lịch Bối Bối, Phích Lịch Bối Bối...

Bối Bối mỉm cười vẫy tay với các học viên đang ngồi xem trên khán đài, ánh mắt như đang tìm kiếm ai đó.

Đường Nhã đứng lên vẫy tay với hắn. Bối Bối lúc này mới nhìn thấy chổ ngồi của bọn họ, bỏi vì khoảng cách xa nên không thể trò chuyện được, hắn nhìn Đường Nhã rồi ra dấu vài cái.

Hai người quen nhau đã lâu, Đường Nhã vừa nhìn đã hiểu, lập tức làm lại vài cái thủ thế, ý nói mình hiểu rồi, sau đó ngồi xuống thấp giọng hỏi Hoắc Vũ Hạo.

- Tiểu Vũ Hạo, khoảng cách cực hạn của Tinh Thần Tham Trắc Cộng Hưởng là bao nhiêu?

Hoắc Vũ Hạo nói:

- Nếu chỉ dò xét một hướng thì khoảng chừng năm mươi thước.

Hắn vừa cùng với Vương Đông kiểm tra khoảng cách cực hạn của hồn kỹ này, nếu bình thường thì chỉ có thể dùng đến ba mươi mét nhưng nếu chỉ dò xét một hướng thì có thể tăng đến năm mươi mét hơn, tăng gần gấp hai lần... nhưng lượng hồn lực tiêu hao lớn hơn rất nhiều...

Đường Nhã lập tức giơ tay phải lên, làm tiếp vài cái dấu hiệu cho Bối Bối xem, Bối Bối nhìn thấy liền gật đầu với nàng.

Lúc này Từ Tam Thạch cũng dã đi vào sàn đấu, đi cùng với hăn là một lão sư chừng bốn mươi tuổi.

Bên trong Đấu Hồn Tràng, Từ Tam Thạch và Bối Bối đều đang trừng mắt lạnh lùng nhìn nhau, đây không phải là lần đầu tiên hai người so đấu ở Đấu Hồn Tràng, những trận tỉ thí trước kia của hai người đều có thắng, có bại nhưng đa số là hòa. Nhờ những trận đấu ở Đấu Hồn Tràng này mà bọn họ kiếm được không ít tiền nên hiển nhiên không thể để lộ quan hệ của bọn họ được.

Lão sư vừa đến chính là trọng tài, hắn trầm giọng nói:

- Bối Bối năm tư khiêu chiến Từ Tam Thạch năm năm, nếu Từ Tam Thạch thua thì phải nộp thêm mười kim hồn tệ. Các ngươi chuẩn bị xong chưa? Bối Bối và Từ Tam Thạch đồng thời quay sang gật đầu với vị trọng tài.

Góc Bình Luận
Tắt QC(Close - X)