Đấu La Đại Lục II - Tuyệt Thế Đường Môn


Chương 12: Từ Tam Thạch và Giang Nam Nam (3)

Tác giả:  |  cập nhật ngày:

- Tiểu Nhã lão sư, học viện cũng thật biến kiếm tiền a!

Hoắc Vũ Hạo nghe Đường Nhã giới thiệu sơ lược về Đấu Hồn Khu nhịn không được mà cảm khái.

Đường Nhã nói:

- Chuyện này cũng bình thường thôi mà, học viện lớn thế này nên chi tiêu cũng rất lớn, không nghĩ ra nhiều biện pháp kiếm chút tiền thì làm sao mà duy trì nổi? Bất quá phần thu nhập từ thuế của Sử Lai Khắc thành cũng không ít đâu nha, bởi thế học viện của chúng ta mới được mệnh danh là học viện giàu nhất đại lục. Đúng rồi, Tiểu Vũ Hạo, trình độ nướng cá của đệ lại tăng thêm một bậc rồi, hoặc không thì nhờ gia vị tốt của ta, ăn ngon thật.

Chưa đi đến Đấu Hồn Khu mà hai con cá trám nướng đã bị Đường Nhã chén sạch. Hoắc Vũ Hạo đã đói bụng từ nãy giờ rồi, nên tranh thủ thời gian ghé vào nhà ăn mua bửa tối rồi mới cùng Đường Nhã đến Đấu Hồn Khu. Khi hai người đến nơi thì nơi này đã nhộn nhịp người, tin tức truyền đi càng lúc càng nhanh, các đệ tử nườm nượp kéo đến nối đuôi không dứt.

Đường Nhã lấy ra hai ngân hồn tệ trả phí vào cửa cho mình và Hoắc Vũ Hạo, Đấu Hồn Khu là một kiến trúc hình lục giác, diện tích gần bằng với quảng trường Sử Lai Khắc, ở chính giữa là một mảnh đất trống thật lớn, đây là nơi các học viên sẽ so đấu. Xung quanh là hàng dãy các ghế ngồi, ước chừng có thể đồng thời chứa khoảng ba nghìn người xem.

Lúc này trên hàng ghế khán giả đã có đến hai ba trăm người, Hoắc Vũ Hạo và Đường Nhã ngồi xuống một góc gần nhất để xem, trong sân vẫn chưa có ai, không biết Bối Bối và Từ Tam Thạch đi đâu rồi.

Đường Nhã biết Hoắc Vũ Hạo chưa rõ ràng quy củ của Đấu Hồn Khu nên quay sang giải thích cho hắn.

- Đấu Hồn Khu mỗi ngày đều đặn mở từ khi tan học đến nửa đêm. Các đệ tử muốn so đấu đều phải nộp phí đăng kí. Nếu những đệ tử nổi bật muốn so đấu với nhau thì học viễn sẽ miễn phí phí đăng kí, thay vào đó sẽ thông báo tin này khắp các ký túc xá qua radio từ hồn đạo loa phóng thanh để nhiều người biết tin đến xem cuộc chiến. Vé vào cửa học viện sẽ giữ lại một nửa, ai thắng sẽ giành được phần còn lại, đại sư huynh của đệ trước đây kiếm được không ít tiền từ Đấu Hồn Khu này rồi. Hơn nữa, Từ Tam Thạch kia là học viên năm thứ năm, còn sư huynh của đệ mới năm thứ tư thôi, hơn một cấp coi như vượt cấp khiêu chiến. Cho nên nếu Từ Tam Thạch thua hắn còn phải bỏ ra thêm một ngân hồn tệ nữa. Đại sư huynh của ngươi và Từ Tam Thạch đều là đệ tử nổi danh trong ngoại viện, cả hai được xưng tụng là thiên tài. Hôm nay ước chừng có thể có đến năm trăm người đến xem cuộc chiến này đấy.

Hoắc Vũ Hạo hỏi:

- Thế còn cô gái tên Giang Nam Nam ban nãy là ai?

Đường Nhã giơ tay gõ lên đầu Hoắc Vũ Hạo, nói:

- Còn bé mà không lo học, suốt ngày lo ngắm mỹ nữ, hừ!

Hoắc Vũ Hạo bị đánh đau nhưng không dám hỏi nữa, hắn quay qua mở hộp cơm của mình rồi cắm cúi ăn.

Đường Nhã thấy bộ dáng thành thành thật thật của hắn bật cười nói:

- Thôi quên đi, nói cho đệ biết chút cũng không sao. Giang Nam Nam là đệ nhất mỹ nữ của ngoại viện này, nàng xuất thân từ gia đình bình dân, tính tình cũng có thể gọi là hiền lành, được nhiều người yêu mến. Ngươi thấy nàng thế nào, có đẹp không?

Hoắc Vũ Hạo vội vàng lắc đầu liên tục.

Đường Nhã nhìn bộ dạng hắn liền đắc ý nói tiếp:

- Đúng đúng, tỷ cũng không thấy nàng xinh ở điểm nào, hừ! Còn cái tên Từ Tam Thạch kia thì có vũ hồn biến dị rất mạnh, gọi là Huyền Minh Quy, vũ hồn này có hai thuộc tính, lực phòng ngự cực mạnh, được ví như thành đồng vách sắt. Tu vi của hắn cũng chỉ ngang ngửa Bối Bối mà thôi, cả hai cũng đều là Thú Vũ Hồn. Đệ yên tâm đi, thực ra ban nãy tỷ đã trút giận dùm đệ rồi, một cây Long Tu Châm kia dư sức khiến hắn chịu khổ. Hắn theo đuổi Giang Nam Nam thì cứ theo đuổi đi, nhưng đụng đến người của ta là không được.

- Mà cũng lạ, tính tình của Giang Nam Nam đâu phải như thế, trước đây cũng có nhiều nam đệ tử khác theo đuổi nàng, nhưng nghe nói nàng không nhận lời ai cả, tất cả đều lịch sự cự tuyệt, riêng Từ Tam Thạch lại khác, hễ gặp là không châm chọc cũng lạnh nhạc, không biết có phải hắn đã chiếm tiện nghi con gái người ta không nữa.

- Nhưng mà, những người đến xem này mới thật sự là vô tội a... Bọn họ chỉ biết Bối Bối và Từ Tam Thạch một người nổi tiếng mạnh về lực công kích, một người nổi tiếng về phòng ngự, nhưng lại không biết hai người này đã quen biết nhau từ trước rồi. Ta đoán lần này thế nào cũng lời được chút tiền, dù sao cũng đã đến Đấu Hồn Khu này rồi mà.

Hoắc Vũ Hạo giật mình hỏi:

- Đại sư huynh có quen với Từ Tam Thạch kia sao?

Đường Nhã gật đầu đáp:

- Tiểu Vũ Hạo, đệ yên tâm đi. Quen biết thì quen biết, nhưng đại sư huynh đệ kiểu gì cũng sẽ đấu với hắn một trận, không thể để hắn khi dễ đệ thoái mái như vậy.

***

Đấu Hồn Khu - Phòng Nghỉ

- Bối Bối, Tiểu Nhã của ngươi cũng quá tàn nhẫn, ngươi xem xem, xem xem này...

Từ Tam Thạch mang bộ mặt bất mãn quay sang kéo áo bên hông của mình lên dí dí về hướng Bối Bối, bên hông hắn đã sưng lên một cục cỡ nắm tay trẻ con. Ấy là hắn đã dùng vũ hồn bảo vệ quanh phần thịt ấy rồi đấy, cứng rắn như sắt đá mà vẫn không cầm cự nổi.

Bối Bối hừ một tiếng nói:

- Đáng đời ngươi, ai bảo dám khi dễ tiểu sư đệ của chúng ta. Ngươi bớt nói nhảm đi, lấy Huyền Thủy Đan ra đây rồi ta giúp ngươi giải quyết cây Long Tu Châm này, không thì ngươi chờ cắt miếng thịt này xuống đi. Long Tu Châm này là độc môn của tổ tiên Đường Môn đời thứ nhất lưu lại cho chưởng môn. Tiểu Nhã lần này đã thực sự tức giận rồi.

Từ Tam Thạch nói:

- Tiểu tử vừa rồi thật sự là người của Đường Môn à? Ta không nhìn ra hắn có bản lãnh gì a! Huyền Thủy Đan, ngươi đừng mơ nữa, nhanh lên, ta không thể cứ duy trì vũ hồn như thế này được, Long Tu Châm thật quá nguy hiểm mà, đau chết được, cũng tại Phá Hồn Lực, ban nãy ta bất ngờ không đề phòng mới trúng một chiêu này của Đường Nhã, thật đáng buồn a....

Bối Bối ngửa đầu nhìn trời, nói:

- Tùy ngươi thôi, không đưa cũng không sao. Mà ngươi đánh tiểu sư đệ ta, còn hủy quầy hàng của hắn, thì cứ ở đây mà chống chọi với Long Tu Châm đi. Dù sau cũng sắp bắt đầu tỷ thí rồi. Ta không tin ngươi dám giữ Long Tu Châm trong người mà quyết đấu với ta.

Từ Tam Thạch tức giận mắng:

- Rồi, được rồi. Bối Bối ngươi chờ đấy. Xem một chút nữa ở trong Đấu Hồn Khu ta thu thập ngươi như thế nào, ta sẽ không hạ thủ lưu tình đâu.

Bối Bối mỉm cười nói:

- Ta cần ngươi hạ thủ lưu tình sao?

Vừa nói hắn vừa đưa tay phải ra vẩy vẩy.

Từ Tam Thạch bất mãn lấy một bình sứ bằng ngọc ra ném sang phía Bối Bối. Bối Bối giơ tay chụp lấy nói:

- Đa tạ, ngươi thu hồi vũ hồn đi, để ta lấy Long Tu Châm ra.

Từ Tam Thạch từ từ thu hồi vũ hồn, không còn vũ hồn áp chế nữa ngay lập tức từng cơn đau nhức từ hông truyền đến khiến hắn không kìm được mà run rẩy cả người.

Tay phải của Bối Bối điểm vài cái xung quanh vết thương, sau đó dùng hai tay truyền từng đạo hồn lực vào, động tác hắn vô cùng nhanh nhạy, mỗi một ngón tay đều mang theo từng tia hồn lực với cường độ khác nhau. Một lát sau, một cây trâm nhỏ như sợi tóc màu vàng nhạt từ từ được kéo ra khỏi hông Từ Tam Thạch. Cây trâm vừa ra khỏi người Từ Tam Thạch liền vù một cái hóa thành một viên kim loại nhỏ như hạt đậu. Bối Bối thuận tay thu trở về.

Vẻ mặt Từ Tam Thạch như vừa trút được một gánh nặng, hắn thở dài một tiếng giận dữ nói:

- Bối Bối, ngươi nhân lúc ta gặp khó khăn mà kiếm lời, ngươi không biết Huyền Thủy Đan này quý giá thế nào sao. Giờ chúng ta cược một ván đi, nếu trận này ta thắng thì ngươi trả Huyền Thủy Đan lại cho ta?

Góc Bình Luận
Tắt QC(Close - X)