Đấu La Đại Lục II - Tuyệt Thế Đường Môn


Chương 12: Từ Tam Thạch và Giang Nam Nam (1)

Tác giả:  |  cập nhật ngày:

Cá trám đen được nướng chín vàng rượm, thơm nồng, vị cá tươi hòa quyện cùng gia vị và lá tía tô tỏa ra ngào ngạt, từ trên thân cá, từng dòng mỡ cá chảy xuống lớp than hồng lại càng làm mùi hương thêm đậm đà, hấp dẫn. Vừa cắn vào lớp da cá, từng tiếng rộp rộp vang lên, lớp da cá được nướng cẩn thận nên hoàn toàn là một màu vàng ươm không hề có chút cháy khét, dưới lớp da cá là từng mảng thịt thơm bùi, béo ngậy. (M2: chẹp chẹp... thèm quá )

Chỉ cần một miếng đầu tiên vào bụng, thái độ của vị đệ tử áo vàng kia liền thay đổi 180 độ, hắn chẳng cần quan tâm gì cả, cũng chẳng buồn mở miệng khen ngợi, liền cắn tiếp hai ba cái nữa, một mạch giải quyết xong con cá trám.

Lúc này những đệ tử đứng bên cạnh chờ kết quả liền lập tức minh mạch, tích tắc sau mẻ cá nướng đầu tiên của Hoắc Vũ Hạo đã hết sạch, thoáng cái hắn đã kiếm được hai mươi đồng hồn tệ, cũng chính là hai ngân hồn tệ đấy.

Chỉ với bốn con cá nướng Hoắc Vũ Hạo đã dễ dàng đạt được danh tiếng tuyệt hảo, trước cửa học viện vốn đông đúc người nên gian hàng của hắn nháy mắt bị rất nhiều người vây quanh che kín mọi lối ra vào.

- Ngon quá, thật sự là quá ngon.

Vị đệ tử áo vàng mở hàng ban nãy chật vật chen vào trong.

- Học đệ, cho ta thêm ba con nữa. Hôm nay ta ăn tối ở quầy của ngươi luôn.

Gã đệ tử đứng bên cạnh hắn có vẻ thuộc lớp cao hơn, nghe thấy thế liền lạnh lùng nói:

- Ra sau xếp hàng.

Hoắc Vũ Hạo cũng không ngờ cá nướng của mình hấp dẫn đến vậy, hắn đưa vẻ mặt áy náy quay sang nói với những đệ tử đang vây quanh quầy hàng của mình:

- Đệ xin lỗi, các vị học trưởng, hôm nay là buổi bán đầu tiên của đệ. Đệ chỉ bán mười tám con cá, vừa nãy đã bán bốn con rồi, giờ chỉ còn mười bốn con thôi. Các vị theo thứ tự trước sau xếp hàng chờ đệ một lát, còn những học trưởng nào không đến kịp thì có thể đợi ngày mai quay lại.

Vừa nói hắn vừa cất tiền vừa bán được vào Nhị Thập Tứ Kiều Minh Nguyệt Dạ, mười tám con cá được khoảng chừng chín ngân hồn tệ, trừ chi phí vật liệu hôm nay và ngày mai thì dư tiền cho hắn ăn cơm rồi. Hoắc Vũ Hạo không phải dạng tham lam bỏ dài nuôi ngắn, hắn biết rõ hiện giờ cái quan trọng nhất của hắn là việc tu luyện, còn kiếm tiền thì sau này còn rất nhiều cơ hội.

Từng mẻ cá lần lượt được xếp lên vỉ nướng, hắn nướng từng mẻ cá đều có chất lượng giống nhau, hoàn toàn không vì đang có nhiều người đợi mà làm việc qua loa. Mỗi một vị đệ tử sau khi ăn cá nướng đều cực kỳ hài lòng, thậm chí còn có người hứa hẹn ngày mai sẽ đến ủng hộ nữa, Hoắc Vũ Hạo trước sau vẫn giữ quyết định ai đến trước có trước, dù sao cá nướng vừa ra lò ăn liền là ngon nhất, nếu đến chậm thì mùi vị theo thời gian sẽ giảm bớt rất nhiều.

Đúng lúc này, từ cửa chính học viện Sử Lai Khắc có một vài nữ học viên mặc đồng phục màu tím đi ra, cô gái đi cuối cùng vừa xuất hiện đã hấp dẫn vô số ánh nhìn.

Cô gái này chỉ khoảng mười bốn mười lăm tuổi, dáng người thon dài, xinh xắn, mái tóc dài màu vàng kim bồng bềnh xõa xuống sau lưng, da trắng như tuyết, đôi mắt long lanh, khí chất thập phần thanh nhã. Dung nhan thanh tú, trong sáng, nhu hòa như vầng trăng rằm, một vẻ đẹp không thể tả thành lời, vẻ đẹp khuynh quốc khuynh thành kia vừa xuất hiện liền khiến những nhan sắc khác dường như lu mờ đi vài phần.

- Học tỷ, thơm quá, mùi gì thế?

Một nữ đệ tử vẻ mặt ngạc nhiên quay sang hỏi thiếu nữ tuyệt sắc kia, cô gái này tuy cũng xinh đẹp, nhưng đứng cạnh nàng lại như con đom đom so với ánh trăng rằm, làm sao có thể so sánh nổi!

Thiếu nữ xinh đẹp kia dĩ nhiên cũng ngửi được hương thơm ấy, thế nên tất cả các nàng không khỏi quay mặt sang nhìn về phía quầy hàng của Hoắc Vũ Hạo.

Có lẽ vẻ đẹp của nàng quá rực rỡ nên khi nàng chuyển sự chú ý của mình sang nơi này thì ngay lập tức mọi người xung quanh đều tránh sang một bên nhường một con đường để nàng tiến về vào. Thiếu nữ kia thấy tình huống này nhưng cũng không tỏ vẻ kiêu ngạo, nàng quay sang gật đầu cám ơn các đệ tử khác rồi từ từ bước vào, những đệ tử kia thấy nụ cười cám ơn của nàng đều đỏ mặt, lòng đầy hưng phấn.

Vừa thấy rõ dung nhan tuyệt sắc của thiếu nữ ấy, Hoắc Vũ Hạo cũng không ngoại lệ mà ngẩn ngơ giây lát, trước đây hắn cứ ngỡ Đường Nhã là thiếu nữ xinh đẹp nhất rồi, nhưng những cô gái áo tím trước mắt lại khiến hắn mở rộng tầm mắt. Có thể nói vẻ đẹp của Đường Nhã là hoạt bát yêu đời, còn những cô gái này thì là dịu dàng ấm áp.

- Học đệ, cá nướng này ngươi bán thế nào?

Thiếu nữ tuyệt sắc kia nhỏ giọng hỏi.

Lúc này Hoắc Vũ Hạo đã bán hết mười tám con cá rồi, hai con cuối cùng trên vỉ là phần hắn chừa lại cho Đường Nhã.

- Học tỷ, năm đồng tệ một con.

Thiếu nữ tuyệt sắc khẽ nhíu mày, nói:

- Hơi mắc nha, tổng chi phí và vốn công của ngươi không quá ba đồng hồn tệ, ngươi ăn lời nhiều thế.

Hoắc Vũ Hạo nghe nàng nói xong có chút giật mình, không ngờ một cô gái như nàng lại mở miệng trả giá hắn một con cá, từ nãy giờ chưa từng có học viên nào như thế a.

- Thật xin lỗi, cá nướng của đệ chắc giá năm đồng hồn tệ, hơn nữa hôm nay đã bán hết rồi.

Hoắc Vũ Hạo bình thản nói, giá cá này là Đường Nhã bảo hắn bán như thế, hắn sẽ không dễ dàng thay đổi đâu, huống chi khoảng thu nhập này rất quan trọng với hắn, trừ mọi chi phí cũng vừa đủ dùng mà thôi.

Thiếu nữ xinh đẹp lặng người một chút rồi nói với vẻ áy náy.

- Thực xin lỗi, tỷ chỉ tính toán sơ sơ một chút thôi. Nếu sau này có cơ hội tỷ sẽ ghé quầy của ngươi nếm thử.

Nàng nói xong liền quay người rời đi.

Hoắc Vũ Hạo đột nhiên cảm thấy bầu không khí xung quanh thay đổi một cách kỳ lạ, lúc nãy rõ ràng ai ai cũng sốt ruột nhìn mình, giờ thì tất cả lại trợn mắt một các khó hiểu.

- Tên nhóc kia, ngươi dám không bán à?

Một giọng nói trầm thấp mạnh mẽ mang đầy sự tức giận vang lên, ngay sau đó, một luồng sáng màu vàng kim vù một cái bay đến quầy hàng của Hoắc Vũ Hạo.

Rầm !!!

Luồng sáng kia đánh thẳng một cái vào lò nướng của hắn, rõ ràng đấy là một kim hồn tệ. Ngay sau đó, một bóng người lướt nhanh đến, đi thẳng qua thiếu nữ áo tím đến trước quầy hàng của Hoắc Vũ Hạo, rồi ngay lập tức giơ tay định chộp lấy hai con cá nướng còn trên vỉ nướng.

Hoắc Vũ Hạo vị muốn giữ độ lửa thật chính xác khi nướng cá nên lúc nào cũng vận dụng Vũ Hồn Linh Mâu, khi giọng nói hùng hậu kia vang lên hắn đã có cảm giác có một áp lực mạnh mẽ ập đến, ngay lập tức hắn theo bản năng phóng ra Tinh Thần Tham Trắc.

Bàn tay kia tuy rất nhanh chụp đến hai con cá nướng nhưng Hoắc Vũ Hạo nhờ Tinh Thần Tham Trắc nên hoàn toàn có thể biết trước được mọi chuyện, hắn lập tức nhanh tay cầm hai con cá lên lui về sau vài bước, đây là phần hắn cất lại cho Đường Nhã, làm sao để người khác dễ dàng lấy đi được?

Bàn tay của người nọ lúc này không bắt được cá nướng thay vào đó là những hòn than đỏ.

Lúc này Hoắc Vũ Hạo mới nhìn thấy được rõ ràng diện mạo của người đó.

Người này không ngờ lại là một đệ tử mặc đồng phục màu đen, tuổi tác có vẻ ngang bằng Bối Bối, thân hình cao lớn lại có thể so với Hoa Thái Đầu, mày rậm, mặt vuông, quả nhiên là tướng mạo của những vị anh hùng đường đường chính nghĩa.

Góc Bình Luận
Tắt QC(Close - X)