Đấu La Đại Lục II - Tuyệt Thế Đường Môn


Chương 11: Lớp trưởng yếu nhất (4)

Tác giả:  |  cập nhật ngày:

- Aaaaaaaaaaaa

Một tiếng hét chói tai vang lên. Ngay sau đó trước mắt Hoắc Vũ Hạo biến thành một vùng ánh sáng màu lam chói mắt.

Một đôi cánh thật lớn đột nhiên xuất hiện đánh về phía hắn nhưng muốn nuốt chửng lấy hắn luôn vậy. May sao, được một nửa đường thì lại đình trệ.

- Ngươi làm gì đấy? Sao không gõ cửa?

Giọng nói đầy tức giận của Vương Đông vang lên. Ánh sáng máu lam từ từ biến mất, hắn đã mặc quần áo vào, đang định đánh Hoắc Vũ Hạo một trận thì giật mình thấy Hoắc Vũ Hạo cả người chỉ mặc mỗi đồ lót, nên lại quay mặt đi. Bất quá, màu da của hắn và Hoắc Vũ Hạo có sự chênh lệch thật lớn, Hoắc Vũ Hạo thì như màu cổ đồng, còn hắn lại trắng nõn lạ kỳ...

- Ta... ban nãy có người gọi ta, ta số ruột nên... Xin lỗi ngươi...

Hoắc Vũ Hạo không biết tạo sao tim hắn lại đập loạn một cách kỳ lạ, vội vội vàng vàng chạy về phía giường mình lấy đồng phục mặc vào rồi xoay người chạy ra khỏi phòng.

Vương Đông ngơ ngác đứng đó, cũng không ngăn cản hắn, mãi đến lúc Hoắc Vũ Hạo chạy ra khỏi phòng rồi mới hồi phục lại tinh thần, khuôn mặt đỏ hồng không biết làm sao cho phải.

Hoắc Vũ Hạo chạy ra ngoài một lúc sau tâm trạng mới ổn định lại một chút, nhưng hình ảnh lúc trước vẫn chưa thể xóa ra khỏi đầu, nhất là cặp chân trắng ngần kia…

- Ta đang nghĩ gì đây… phi phi..

Hoắc Vũ Hạo tự khinh bỉ chính mình, vội vàng chuyển hướng chú ý đến Huyền Thiên Công.

Đột nhiên lỗ tay nhói đau khiến hắn thét nhẹ một tiếng.

Thanh âm hờn dỗi của Đường Nhã vang lên:

- Chịu ra rồi sao, có biết ta chờ bao lâu rồi không?

Hoắc Vũ Hạo rất oan ức, nói:

- Tiểu Nhã lão sư buông tay ra trước đi, lần huấn luyện trước làm chúng ta ra rất nhiều mồ hôi, phải mất nhiều thời gian mới có thể tắm sạch sẽ được…

Lúc này Đường Nhã mới buông tay, thấy sắc mặt Hoắc Vũ Hạo tái nhợt liền hỏi:

- Mụ ế chồng biến thái Chu Y kia làm khó làm dễ các ngươi nhiều lắm phải không? Đệ phải cẩn thận một chút, người này nổi danh thiết diện vô tư, học viên phạm quy rơi vào tay nàng không chết cũng mất nửa mạng. Thân thể đệ có gì không tốt sao, nếu không ổn thì mau nghỉ ngơi, ngày mai tính tiếp.

Hoắc Vũ Hạo vội lắc đầu:

- Không sao không sao, chúng ta bắt đầu thôi.

Vừa rồi vì huấn luyện thể năng, Hồn Lực và thể lực của hắn tiêu hao gần như không còn, toàn thân run rẩy vì đói, nhưng không có tiền thì ăn gì?

Đường Nhã cười hì hì:

- Tốt, nướng hai mươi con cá đi, tỷ chuẩn bị xong hết rồi, không làm mất thời gian của ngươi đâu, còn nhanh hơn nhiều so với công việc học viện đưa ra.

- Tiểu Nhã lão sư, chúng ta sẽ đi đâu?

Hoắc Vũ Hạo hỏi.

Đường Nhã đã suy nghĩ từ trước, lập tức nói luôn:

- Đến trước cổng học viện đi, của lớn học viện Sử Lai Khắc ở phía đông, nơi đó có rất nhiều tiểu thương, học viên cũng thường xuyên lui tới. Chúng ta đến đó, với tay nghề nướng cá của đệ còn sợ không bán được sao, cùng lắm thì đệ nướng tỷ ăn.

Hoắc Vũ Hạo theo sau Đường Nhã ra khỏi học viện, vừa ra khỏi cổng hắn đã giật mình. Lúc này đệ tử báo danh đã không còn, khắp nơi hai bên đều là tiểu thương, các lều sạp muôn màu muôn vẻ. Trong số đó các tiểu thương buôn bán thức ăn chiếm số lượng lớn nhất, thanh âm rao bán không dứt bên tai, hiển nhiên khách hàng chủ yếu của bọn họ chính là các học viện của học viện Sử Lai Khắc.

Đường Nhã đã chuẩn bị trước, nơi nướng cá cách cửa viện không xa, thậm chí còn chiếm vị trí tốt nằm gần mặt đường rộng rãi.

Nàng đã đặc biệt tìm thợ thủ công làm các loại khung sắt, vỉ nướng, chuẩn bị đầy đủ gia vị, cá trắm..., chỉ loáng một cái tất cả đã được bày ra bàn, cái bàn lớn này cũng là nàng đặt riêng cho hắn dùng...

Hoắc Vũ Hạo giúp nàng sắp xếp lò nướng, trong lòng thì âm thầm cười, quả thực sức kháng cự đối với thức ăn ngon của tiểu Nhã lão sư vô cùng kém.

Đường Nhã bày than ra mặt đất:

- Xong rồi, còn lại nhờ vào đệ đó. Tỷ ra ngoài mua một chút đồ ăn, tiền cá năm đồng một con, tỷ lấy hai phần, muốn mua thêm thì đến tìm Lâm đại nương ở phòng bếp.

Lời chưa dứt thân ảnh đã biến mất.

Đầu tiên Hoắc Vũ Hạo kiểm tra gia vị, xử lí cá. Gia vị thật sự không ít, Đường Nhã cũng xem như tập trung đầy đủ, tất cả mọi vật dụng cần thiết đều không thiếu. Hoắc Vũ Hạo xé nát tía tô, hòa cùng các gia vị khác rồi đưa vào bụng cá trắm, sau đó lấy một que trúc xuyên qua thân cá.

Khóa huấn luyện thể năng hôm nay khiến hắn lĩnh ngộ rất nhiều nên hắn không muốn tốn nhiều thời gian cho việc này.

Công việc nhóm lửa xem như vô cùng quen tay, cái lò nướng này cũng không nhỏ, có thể đồng thời nướng bốn con cá.

Không thể không công nhận trình độ nướng cá của Hoắc Vũ Hạo vô cùng tuyệt vời, chỉ một lát sau hương thơm nồng đậm đã lan tỏa ra ngoài, việc này so với quảng cáo còn tốt hơn nhiều. Đừng nói là học viên, nhóm tiểu thương xung quanh cũng tò mò quay sang nhìn.

- Tiểu huynh đệ, cá nướng bán thế nào?

Một gã nam sinh đồng phục màu vàng hỏi.

Hoắc Vũ Hạo khách khí:

- Năm tiền một con thưa học trưởng.

Nam sinh kia cũng vô cùng sảng khoái:

- Giá không đắt, lại thơm thế này, ta thử một con.

Hắn nói xong liền đưa năm hồn tệ ra.

Đây là lần giao dịch thành công đầu tiên của Hoắc Vũ Hạo, sau khi hưng phấn nhận tiền lại tiếp tục nướng cá, thậm chí còn thúc dục vài tia Hồn Lực để quan sát độ chín.

Người thứ nhất đã đến, những người khác thấy thế cũng bắt đầu tập trung lại xem xét. Hoắc Vũ Hạo là tân sinh vừa tiến vào học viện tất nhiên không quen biết ai, thời điểm này các học viên cũng đã bắt đầu ra ngoài.

Hoắc Vũ Hạo vừa đưa cá cho vị nam sinh ban nãy xong, mọi ánh mắt xung quanh cũng bắt đầu tập trung nhìn hắn.

Góc Bình Luận
Tắt QC(Close - X)