Đấu La Đại Lục II - Tuyệt Thế Đường Môn


Chương 11: Lớp trưởng yếu nhất (2)

Tác giả:  |  cập nhật ngày:

Vương Đông lại vượt qua Hoắc Vũ Hạo một lần nữa, lúc này bước đi của hắc đã có vẻ khó khăn rồi, hắn giật mình trông thấy, hai mắt Hoắc Vũ Hạo thoáng mấy máy, ánh sáng màu vàng kim lưu chuyển bên trong, tuy di chuyển rất chậm nhưng không hề dừng lại. Các học viên tu vi cao hơn hắn đều đã ngã xuống nhưng hắn vẫn kiên trì bước đến, thậm chí mỗi bước tiến lên đều lưu lại vết nước do mồ hôi thấm xuống.

- Đến cực hạn là được rồi, không cần quá cố gắng.

Vương Đông nói nhỏ một tiếng rồi tiếp tục chạy. Hắn lúc vẫn đã là người dẫn đầu nhưng thân thể cũng đã đến gần cực hạn.

Nửa canh giờ nữa lại trôi qua, khoảng cách đến giờ tan học càng lúc càng gần, lúc này số học viên còn có thể di chuyển chỉ có chín người, thật bất ngờ trong đó lại có Hoắc Vũ Hạo.

Chu Y luôn chú ý đến Hoắc Vũ Hạo, một canh giờ trôi qua nàng đã bắt đầu giật mình. Theo tính toán thì thể lực và hồn lực của Hoắc Vũ Hạo đã đến cực hạn nhưng không hiểu sao hắn vẫn có thể kiên trì tiến lên.

Ý chí một người có thể to lớn như thế sao, hơn nữa tuổi hắn vẫn còn rất nhỏ.

-Phù phù phù…

Lại thêm hai học viên ngã xuống, sau đó hiệu ứng domino xảy ra, liên tiếp mấy học viên ngã xuống, trong đó có một người khẽ chạm phải Vương Đông.

Hai chân Vương Đông lảo đảo, toàn thân đã mỏi nhừ, cuối cùng hai chân không chịu đựng được nữa cũng ngồi bệt xuống đất. Một tia ý niệm kiên trì cuối cùng sụp đổ, tính đến lúc này hắn là người chạy được nhiều vòng nhất, khó ai có thể vượt qua được thành tích của hắn.

Còn lại ba người, vẫn có Hoắc Vũ Hạo.

Năm phút sau, hai học viên còn lại ngã xuống, trên thao trường lúc này chỉ còn duy nhất Hoắc Vũ Hạo. Cho dù hắn bước đi loạng choạng, tốc độ lại vô cùng chậm chạm nhưng vẫn không ngã, thân ảnh hắn lúc này đã thu hút rất nhiều ánh mắt kinh ngạc của học viên xung quanh.

Hoắc Vũ Hạo sớm đã đến cực hạn, tuy Huyền Thiên Công có thể làm dịu thân thể, làm chậm lại quá trình mệt mỏi nhưng cũng không khiến cơ thể hắn trở nên mạnh mẽ.

Mỗi lần cực hạn Hoắc Vũ Hạo lại cắn răng chống đỡ, hắn rất rõ ràng tại năm nhất này hắn là một trong những người yếu nhất, nếu muốn được lưu lại phải cố gắng gấp đôi, thậm chí gấp ba người khác. Mà những lúc vượt qua cực hạn thân thể có thể khiến kinh mạch hắn mở rộng, tăng trưởng Hồn Lực. Vì vật hắn luôn cố gắng kiên trì dù chỉ trong chốc lát.

Hoắc Vũ Hạo không ngừng cổ vũ bản thân phải kiên trì, lúc này hồn lực của hắn đã không còn đủ để đưa lên linh mâu khiến bản thân thanh tỉnh nữa.

Dần dần hắn vừa bước vừa lẩm nhẩm.

"Mẫu thân... mẫu thân..."

Vì di nguyện của người, để bản thân có thể đường đường chính chính đem di thể mẫu thân ra ngoài, rửa sạch sỉ nhục và báo thù, bằng mọi giá phải nỗ lực kiên trì.

Rầm rầm !!!

Lúc này bước chân Hoắc Vũ Hạo vô cùng nặng nề, thân thể đã không thể khống chế tự giác run rẩy nhưng vẫn không ngã xuống, gian nan nâng chân, rồi lại vất vả hạ xuống… cứ thế tiếp tục bước đi.

Lúc này ánh mắt châm chọc của các học viên đã biến mất, bọn hắn bò dậy ngơ ngẩn nhìn thân ảnh đang không ngừng kiên trì trước mắt mình.

Vương Đông ngây người, sau đó cố gắng đứng dậy đi tiếp theo sau Hoắc Vũ Hạo nhưng không hề vượt qua.

Vương Đông dứng dậy lại có thêm người thứ hai, người thứ ba.. dần dần các học viên ban tân sinh đều cắn răng nhấc đôi chân đã rã rời của mình miễn cưỡng đi từng bước một về phía trước.

Chu Y giật mình, kể từ khi làm lão sư tâm tình nàng rất ít khi vì học viên mà dao động, nhưng lần này nàng thật sự giật mình. Bởi vì lúc này phía sau Hoắc Vũ Hạo đã có thêm chín mươi học viên, đây không phải là một lần tôi luyện thân thể đơn thuần mà còn là một lần huấn luyện tinh thần! Nhìn đám nhỏ mười một mười hai tuổi trước mặt, khuôn mặt Chu Y hiện lên nét kiên quyết.

Hiệu quả của bài học này tốt hơn so với tưởng tượng của bà nhiều lắm.

Reng... reng... reng...

Tiếng chuông tan học vang lên.

Ầm ầm.. từng thanh âm vang lên, trong nháy mắt một đám người ngã xuống.

Thanh âm Thiết Y va chạm với mặt đất vang lên liên tiếp, y phục của các tân sinh lúc này đã dính đầy bụi đất.

Hoắc Vũ Hạo cũng đã ngã xuống, tiếng chuông vang lên đã loại đi một chia chấp nhất cuối cùng trong đầu hắn, nhưng thân thể hắn cũng không trực tiếp ngã lăn ra. Vương Đông phía sau tiến lên đỡ lấy hắn, sau đó cả hai cùng nhau lăn ra, há mồm hít thở mệt nhọc.

Ngửa đầu lên nhìn trời, từng mảng đen xuất hiện trước mặt Hoắc Vũ Hạo, tuy thân thể không nhích nổi nhưng lúc này kinh mạch toàn thân được mở rộng khiến thân thể hắn vô cùng thoải mái. Hồn Lực khô kiệt, thể lực cạn kiệt, kinh mạch giản nỡ đem lại cảm giác thoải mái, hắn có dự cảm trải qua việc này bản thân phải tiến bộ nhiều lắm.

Vương Đông ngã xuống bên người Hoắc Vũ Hạo, thân thể cùng tu vi hắn mạnh hơn Hoắc Vũ Hạo vô cùng, tuy rằng vô cùng mệt mỏi nhưng cũng không như Hoắc Vũ Hạo không thể động đậy.

- Thật không hiểu lực lượng gì giúp đỡ ngươi chống đỡ được đến lúc này. Một Hồn Sư chỉ có thập niên Hồn Hoàn nhưng có thể kiên trì cùng một Đại Hồn Sư như ta, thật là một quái thai.

Hoắc Vũ Hạo ngây ngô cười hai tiếng, lúc này nói chuyện đối với hắn cũng vô cùng khó khăn.

Chu Y hít sâu một hơi, vẫy tay về phía xa, một gã thanh niên áo trắng tiến đến, hắn chỉ bước vài bước đã đến cạnh bà, gật đầu một cái rồi tiến đến đám học viên.

Từng vòng Hồn Hoàn từ chân hắn dâng lên, hai vàng, hai tím, ba trắng, tổng cộng sáu Hồn Hoàn.

Hồn Thánh, không ngờ lại là một vị cường giả Hồn Thánh, cường giả bậc này trong giới Hồn Sư đã có thể xem như là cận đỉnh phong. Mà bộ dáng của hắn nhìn qua chỉ hơn ba mươi, chỉ là trong ánh mắt lại toát lên vẻ tang thương kỳ lạ.

Hắn nâng hai tay, từng vòng ánh sáng nhu hòa màu xanh lục từ lòng bàn tay hắn tiến ra ngoài, Hồn Hoàn thứ bảy tỏa ra ánh sáng màu đen dày đặc, thân thể hắn run lên một cái, ánh sáng kia hóa thành lá cây rồi nhanh chóng phát triển thành một gốc đại thụ.

Tựa như có một cơn gió thoảng qua, từng phiến lá nhẹ nhành rơi xuống, không nhiều không ít vừa đủ chính mươi mốt chiếc, rơi vào người chín mươi mốt học viên ban tân sinh.

Góc Bình Luận
Tắt QC(Close - X)