Đấu La Đại Lục II - Tuyệt Thế Đường Môn


Chương 10: Sơ lược Hồn Đạo Khí (4)

Tác giả:  |  cập nhật ngày:

Sắc mặt Hoắc Vũ Hạo đã tái nhợt, trên trán lấm tấm mồ hôi lạnh, bộ dạng vô cùng yếu ớt. Hắn quay sang khoát tay Vương Đông, ý bảo mình không sao:

- Tinh thần lực bị tiêu hao nhiều thôi. Vương Đông, ban nãy ngươi thấy gì? Ngươi có thấy Tinh Thần Tham Trắc của ta đạt được bao xa không?

Vương Đông thoáng nhớ lại một chút, nói:

- Ta không để ý lắm, khoảng năm sáu mươi thước. Mà những phương hướng khác thì không thấy nữa, chỉ có phía trước thôi, nhưng khoảng cách có lẽ đã tăng lên gấp hai rồi.

Hoắc Vũ Hạo nghe Vương Đông nói thế lập tức vui vẻ hẳn lên, ngay cả cảm giác mệt mỏi cũng vơi đi vài phần.

- Tốt quá, ta biết là được mà. Có điều tinh thần lực tiêu hao nhiều quá a.

Giảm phạm vi bao quát của Tinh Thần Tham Trắc xuống thì có thể kéo dài khoảng cách ra, tuy vậy phải tiêu hao tinh thần lực gấp mười lần. Cho nên ban nãy chỉ mới vài giây ngắn ngủi thôi hắn đã không trụ được rồi. Bất quá Hoắc Vũ Hạo tin rằng đấy chỉ vì lần này là lần đầu hắn thử nghiệm thôi, sau này mọi thứ có thể từ từ cải thiện, quan trọng là hắn phải cố gắng tập luyện đã.

Phàm Vũ lão sư đã nói, nếu hắn có thể làm khoảng cách dò xét của Tinh Thần Tham Trắc tăng đến một trăm thước thì sẽ nhận hắn làm đệ tử.

Sáng nay sau khi nghe Hòa Thái Đầu giảng giải sơ lược về Hồn Đạo Khí, hắn đã có cảm giác hứng thú với những món đồ thần kỳ này rồi.

Mười phút trước khi vào học, trong phòng học Nhất Ban, chín mươi mốt học viên đã tập trung đầy đủ, hơn nữa, lớp học lại yên lặng một cách kỳ lạ. Cho nên, đôi khi có lão sư nghiêm khắc không phải là chuyện xấu, nhờ thế mới thúc đẩy được tinh thần học tập của học viên a.

Vì chưa xếp chổ ngồi, nên khi Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông đến thì tìm chổ ngồi cạnh nhau luôn, hai đứa trẻ mười một tuổi ấy lúc này đều mang bộ dạng trầm tư. Hoắc Vũ Hạo đang nghĩ đến vấn đề của Tinh Thần Tham Trắc, còn Vương Đông, chả biết nữa.

Một lúc sau, Chu Y từ từ bước vào lớp, bầu không khí trong lớp đã yên tĩnh lại càng yên tĩnh hơn, Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông cũng đồng thời giật mình tỉnh táo lại. Mặc dù trước đó không lâu, Hoắc Vũ Hạo đã tiêu hao hết hồn lực, nhưng hồn lực của hắn yếu kém, một lượng ít như thế thoáng cái đã khôi phục được hơn phân nửa, lúc này cảm giác suy yếu kia không còn nữa.

- Tất cả đứng dậy, tập hợp ngoài quảng trường.

Chu Y bước vào lớp, nói một câu không ai ngờ đến rồi lại quay người bước ra ngoài.

Sau khi nghe Chu Y nói, không một học viên nào dám chậm trể, ba chân bốn cằng chạy ra khỏi phòng, rồi trật tự đi theo Chu Y ra quảng trường Sử Lai Khắc. Bọn chúng cũng không thấy lúc này vẻ mặt Chu Y thoáng hiện một nụ cười, vị lão sư biến thái này thật khác người... Lúc nãy bà ấy đang nghĩ thật ra làm một chủ nhiệm tân sinh cũng không phải không tốt, ít nhất học viên mới vào trường đều còn non nớt, dễ uốn nắn, lại còn nghe lời, không giống đám học viên lớp trên ỷ bản thân có chút thành tựu, kiêu ngạo đã đành còn phản kháng mạnh hơn nữa chứ.

Trên quảng trường Sử Lai Khắc không biết từ lúc nào xuất hiện một đống xích sắt. Chu Y hô lớn một tiếng, các học viên cùng lúc dừng lại đứng ngay ngắn chỉnh tề.

- Vương Đông.

- Dạ.

Vương Đông tiến lên một bước.

Chu Y quay xuống đổi mặt với tất cả học viên, nói:

- Ta thấy ngươi là ngươi có thành tích tốt nhất trong buổi tuyển chọn, hơn nữa trong lần khảo thí sáng nay cũng đạt thành tích tốt nhất. Cho nên, ta tuyên bố, từ nay Vương Đông là lớp trưởng Nhất Ban. Vị trí này có thể thay đổi, miễn ngươi có khả năng đánh bại hắn là được. Rõ chưa?

- Dạ rõ.

Đám đệ tử đồng thanh trả lời, trong đó có vài tên nam đệ tử thực lực không kém thì nhìn chằm chằm vào Vương Đông. Đám nữ đệ tử lại khác, ánh mắt nhìn Vương Đông dường như ôn nhu thêm vài phần.

Chu Y chỉ vào đống xích sắt nằm dưới sàn.

- Đây là Thiết Y, chuyên dùng để huấn luyện nâng cao thể chất của các ngươi. Mỗi người một cái, mang vào rồi chạy bộ quanh quảng trường này. Từ giờ, mỗi ngày đều chạy như thế này đến hết giờ học thì thôi. Các ngươi có thể sử dụng hồn lực thoải mái nhưng không được dùng hồn kỹ. Ai có thành tích thấp nhất sẽ bị khai trừ.

- Ta nhắc lại, trong lớp của ta, không phải khi nào có sát hạch mới có học viên bị khai trừ, mà mọi lúc đều có thể xảy ra. Hôm nay ở đây có chín mươi mốt học viên, cuối buổi sẽ còn chín mươi, rồi, bắt đầu đi.

Chu Y nói xong liền lấy một bộ Thiết Y đưa cho Vương Đông, Vương Đông vội vàng nhận lấy mang vào người. Hắn mang Thiết Y vào người mới giật mình, hóa ra bộ Thiết Y này nặng đến ba mươi cân a!

Vừa nghe câu người kém nhất sẽ bị đào thải, tất cả các học viên liền nhanh chóng chạy đến nhận Thiết Y, các học viên nam còn đỡ một chút, những học viên nữ mang Thiết Y vào đều có bộ dạng "hoa dung thất sắc".

Chu Y lạnh lùng nói:

- Ta biết các ngươi đều rất bất mãn ta, cho là chuyện này không công bằng, dù sao thể chất của nam sinh và nữ sinh, thú hồn sư, khí hồn sư và chiến hồn sư đều có sự chênh lệch nhất định, nhưng, trong lớp học của ta, tất cả đều bình đẳng. Các ngươi cho là trên chiến trường, địch nhân sẽ buông tha cho các ngươi vì các ngươi là con gái hay khí hồn sư hay sao? Thôi bắt đầu được rồi. Chạy đi.

Tất cả học viên dù trong lòng đang mắng thầm Chu Y nhưng nghe hiệu lệnh của bà cũng không thể không bắt đầu, nào dám có chút hành động gì phản kháng. Vương Đông dẫn đầu đội ngũ, bắt đầu chạy xung quanh quảng trường. Bất cứ ai cũng không muốn bản thân mình bị đào thái, nên thái độ của các học viên so với buổi sáng đã hoàn toàn thay đổi.

Vương Đông dẫn đầu chạy trước, bất luận là vũ hồn hay hồn lực hắn đều hơn xa các bạn chung lớp, tuy rằng đã mang Thiết Y nhưng tốc độ cũng không giảm bớt chút nào.

Vài tên học viên muốn phân cao thấp với hắn ban nãy cũng tăng tốc đuổi theo hắn.

Hoắc Vũ Hạo thì khác, hắn vẫn duy trì tốc độ cũ, hắn rất rõ ràng thể trạng của bản thân hắn, từ giờ đến lúc tan học còn đến hai canh giờ, muốn có thể duy trì đến lúc đó phải giữ lực a! Bây giờ hắn phải ổn định tốc độ, cũng không nóng vội chạy lên trước, cứ thông thả mà chạy thôi.

Sau hai vòng, hắn đã dễ dàng đoạt được vị trí cuối cùng của đoàn người, tất cả các nữ đệ tử đều vượt qua được hắn. Nhưng hắn cũng không quan tâm đến.

Đến vòng thứ tư, Vương Đông đã hơn hắn một vòng rồi, lúc chạy vượt qua, hắn còn bị Vương Đông nhìn chằm chằm bằng ánh mắt kinh ngạc.

Hoắc Vũ Hảo cũng không có phản ứng gì, quay đầu mìm cười một cái mà thôi.

Chu Y đứng bên ngoài quan sát các học viên chạy dưới sân, không ai biết bà ấy đang nghĩ cái gì nữa.

Góc Bình Luận
Tắt QC(Close - X)