Đấu La Đại Lục II - Tuyệt Thế Đường Môn


Chương 57: Hoàng Kim Chi Mang Tả Tí Cốt (Thượng)

Tác giả:  |  cập nhật ngày:


Nghe cô gái mặt váy trắng nói xong cả Hoắc Vũ Hạo lẫn Vương Đông không khỏi liếc mắt nhìn nhau. Hoắc Vũ Hạo hỏi:

- Có hạn chế mức nợ không? Quy định cụ thể như thế nào?

Cô gái mặc váy trắng mỉm cười đáp:

- Hai vị hẳn là lần đầu tham gia Thưởng Bảo Hội phải không? Là thế này, Tụ Bảo Các sẽ căn cứ vào thực lực của các vị để quyết định xem các vị có thể ký nợ bao nhiêu, số nợ này luôn khác nhau với những khách hàng khác nhau. Mà phương thức đánh giá chủ yếu dựa vào tuổi tác hiện giờ của các vị, thêm cả tu vi và hệ mà các vị tu luyện, sau đó mới tổng hợp lại. Hai vị có thể yên tâm, Tụ Bảo Các cam đoan tuyệt đối sẽ không để lộ chuyện này ra ngoài, đồng thời cũng sẽ không hỏi hoàn cảnh gia đình hay lai lịch của các vị nữa. Chúng ta sẽ có cách riêng để giữ bí mật một cách an toàn nhất. Nếu hôm nay là lần đầu tiên hai vị đến đây chi bằng giờ chúng ta đi đánh giá trước, để khi các vị cần mua gì cũng thoải mái hơn. Nếu được thì giờ ta dẫn hai vị đi luôn.

Hoắc Vũ Hạo đưa mắt hỏi Vương Đông, Vương Đông gật đầu nói:

- Được, phiền cô dẫn bọn ta đi.

Cô gái mặc váy trắng lập tức dẫn Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông đi về phía tây, cả hai đi sau lưng không khỏi bị các tủ kính bên ngoài hấp dẫn.

Đột nhiên Vương Đông kéo Hoắc Vũ Hạo nhìn sang một hướng rồi chỉ chỉ vào cái tủ kính gần đấy, bên trong đó không ngờ lại trưng bày một cái Hồn Cốt. Cái Hồn Cốt đó ánh lên màu hồng ánh kim, nó không có nằm im mà đang lơ lửng bên trong tủ kính, trông bề ngoài có lẽ nó là một khúc xương cánh tay, năm ngón tay đang chỉ thẳng về trước, ở đầu mỗi ngón tay đều lóe ra ánh sáng màu hồng ánh kim rực rỡ. Lúc này không chỉ có bọn họ chú ý đến khối Hồn Cốt đó mà xung quanh tủ kính này đang có gấp đôi số khách đứng xem so với những tủ kính khác. Lớp kính bằng thủy tinh càng khiến ánh sáng từ khối Hồn Cốt phát ra càng thêm rực rỡ.

Phía dưới khối Hồn Cốt đó có một cái thẻ nhỏ bằng đồng, phía trên viết không ít chữ nhưng vì Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông chỉ đi lướt qua nên không kịp xem rõ trong ấy viết những gì.

Hoắc Vũ Hạo nhìn sang Vương Đông, thấy đôi mắt của tên kia ngày càng sáng rực, mà Vương Đông cũng đang nhìn chằm chằm hắn.

- Ta cảm thấy dường như nó rất hợp với ta.

Hoắc Vũ Hạo gật đầu nói:

- Có điều, giá của nó...

Đôi mắt Vương Đông đã trở nên kiên quyết, hắn nói:

- Cái đó tính sau.

Trong đây thứ tốt không chỉ mỗi cái Hồn Cốt mà Vương Đông chấm ban nãy, Hoắc Vũ Hạo cũng nhìn thấy rất nhiều thứ hắn ưng ý.

Cái hấp dẫn sự chú ý của Vương Đông chính là những thứ có ích trong việc tu luyện của Hồn Sư, còn những thứ hấp dẫn sự chú ý của Hoắc Vũ Hạo lại là một số kim loại có ích cho Hồn Đạo Sư. Ví dụ như ban nãy hắn trông thấy một phần bản thiết kế mà một Hồn Đạo Sư cấp bảy vừa nghiên cứu ra được. Tuy không biết trong đó viết về Hồn Đạo Khí gì nhưng chỉ hai chứ cấp Bảy đã đủ khẳng định giá trị rồi.

Vì bình thường trừ đệ tử đích truyền của mình ra, những Hồn Đạo Sư cấp cao ít khi nào để bản thiết kế Hồn Đạo Khí của mình lạc ra bên ngoài lắm.

Có điều, Hoắc Vũ Hạo không cần hỏi cũng biết giá cả của bản thiết kế kia chắc cũng không thua kém khối Hồn Cốt mà Vương Đông thích là bao. Bởi vì bản thiết kế đó không bình thường, nó là một bản viết đầy đủ chi tiết cách chế tạo lẫn quá trình nghiên cứu làm ra món Hồn Đạo Khí cấp bảy của chính vị Hồn Đạo Sư cùng cấp.

Cũng không phải cứ Hồn Đạo Sư cấp bảy là có thể thiết kế được Hồn Đạo Khí cấp bảy đâu. Bởi vì khi đạt đến cấp bảy, Hồn Đạo Sư sẽ bị rất nhiều quy ước hạn chế, rất nhiều Hồn Đạo Sư cấp bảy cũng vì thế mà cả đời không làm ra được món Hồn Đạo Khí cấp bảy nào.

Hồn Đạo Khí cấp càng cao thì càng có khả năng vượt qua Hồn Đạo Sư đã chế tạo ra nó, cho nên rất khó thiết kế và chế tạo được. Ví dụ đơn giản thế này. Những nghiên cứu của các Hồn Đạo Sư cấp chín đều có ý nghĩa cực kỳ to lớn với bất cứ quốc gia nào, thậm chí có thể gọi là một dạng vũ khí chiến lược nữa, nhưng chưa chắc khi Hồn Đạo Sư ấy chế tạo ra Hồn Đạo Khí như mong muốn của mình mà bản thân mình vẫn có thể sử dụng được. Sở dĩ địa vị của Hồn Đạo Sư trên đại lục lúc nào cũng kém Hồn Sư là bởi vì số lượng Hồn Đạo Sư cấp cao quá ít, mà Hồn Đạo Sư cấp bảy cũng chỉ được xem là mới nhập môn vào Hồn Đạo Sư cấp cao mà thôi.

Trước khi đến đây, Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông đã đánh giá khá cao Thưởng Bảo Hội này rồi, nhưng giờ những gì bày ra bên trong Tụ Bảo Các lại thực sự khiến cả hai mở rộng tầm mắt, thực lực của Tụ Bảo Các đúng là không thể xem thường được.

Tuy nhiên bọn họ không biết một chuyện, Tụ Bảo Các muốn gom hết mọi thứ đến đây cũng không phải dễ dàng, tuy bề ngoài các bảo vật ở đây có vẻ hơn cả những Thưởng Bảo Hội bình thường dành cho đệ tử nội viện nhưng thật ra cũng không khác biệt quá đâu, bởi vì hai món đồ Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông chấm ban nãy cũng đã từng xuất hiện trong một kỳ Thưởng Bảo Hội dành cho nội viện rồi, có điều do giá cao quá nên mới còn đến giờ thôi.

Cả hai đi gần trăm thước mới đến được cuối dãy phía tây. Trước mặt là một tủ trưng bày lóe ra ánh sáng vô cùng trong suốt, ánh sáng kia có chút rực rỡ nhưng không hề chói mắt một chút nào.

Cô gái váy trắng kia dẫn hai người đi về phía bên trái của quầy hàng, lập tức có một cô gái khác bước ra cung kính nói:

- Xin chào hai vị Hồn Sư. Phiền hai vị điền vào bảng mẫu này một chút. Sau đó chúng ta sẽ lập tức tính ra số tiền các vị có thể ghi nợ được.

Hai mảnh giấy lập tức xuất hiện trước mặt Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông, nội dung cần điền cũng không quá nhiều.

Tên, tuổi, cấp bậc Hồn Lực, Vũ Hồn, có từng đạt giải gì không...

Trong đây chỉ có sáu mục, ngay cả Hồn Hoàn bao nhiêu năm cũng không cần.

Cũng tốt, thế này thì cả hai điền vào thoải mái hơn, ở mục Vũ Hồn, Hoắc Vũ Hạo chỉ viết là Linh Mâu thôi chứ không đem cả Băng Bích Hạt vào. Cho dù ở học viện Sử Lai Khắc cũng rất ít người biết vũ hồn kia của hắn là Băng Bích Hạt.

Sau khi điền xong, rất nhanh đã có kết quả đánh giá.

Người phụ trách nhìn bảng đánh giá mà có chút ngẩn người, cô gái mặc váy trắng đang đứng cùng Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông thấy thế liền lên tiếng giục:

- Tiểu Hồng, nhanh lên.

Cô gái đứng bên trong quầy đang cầm tờ giấy kia có vẻ hơi nhỏ người, nhưng hết sức đáng yêu, trông bộ dạng cùng lắm chỉ là mười bảy mười tám tuổi. Nàng nghe tiếng bạn mình giục liền vội vàng ngẩng đầu lên nhìn Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông, sau đó ánh mắt lại lập tức thay đổi, có thể nói là thêm chút mãnh liệt.

Ánh mắt dạng này Hoắc Vũ Hạo đã thấy rất nhiều rồi, các bạn học trong lớp thường xuyên nhìn Vương Đông với ánh mắt ấy, ai bảo Vương Đông người ta còn muốn đẹp hơn những bạn nữ cùng tuổi nữa chứ? Có điều, ánh mắt của cô gái tên là Tiểu Hồng kia không phải nhìn về phía Vương Đông mà là Hoắc Vũ Hạo.

Lúc này nàng mới lên tiếng, giọng nói vô cùng cung kính và dịu dàng:

- Hoắc tiên sinh đáng kính, hoan nghênh ngài đến Tụ Bảo Các, chuyện là thế này, sau khi chúng ta kiểm tra thì xác định ngài không thể ghi nợ.

- Hả?

Hoắc Vũ Hạo sửng sốt.

- Tại sao?

Hắn đã không có tiền rồi, giờ đến cả phương thức ghi nợ cũng không được dùng, vậy thì làm sao hắn mua đồ đây?

Tiểu Hồng nhìn phản ứng của Hoắc Vũ Hạo liền biết hắn đã hiểu lầm rồi, vội vàng ngắt lời.

- Hoắc tiên sinh đừng gấp. Vì hiện giờ ngài đã là khách quý cao cấp nhất của Tụ Bảo Các chúng ta, nên ngài không cần ghi nợ. Dựa theo ưu đãi của khách quý thì hàng năm ngài có thể đến Thưởng Bảo Hội tuyển chọn một món đồ mà không cần tốn bất cứ gì.

- Ặc...

Hoắc Vũ Hạo nhất thời ngây người nhìn sang Vương Đông, cả hai hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra...

Ngay cả cô gái mặc váy trắng trắng dẫn bọn họ đến cũng không khỏi lộ vẻ kinh ngạc, có điều Tiểu Hồng cũng không để ý đến nàng mà quay sang nói nhỏ với một cô gái khác vài câu, cô gái đó lập tức đứng dậy từ sau chạy đến.

Lúc này Tiểu Hồng đã đặt hai cái thẻ lên trên bàn, một cái màu đỏ còn một cái màu tím.

Nàng lấy cái màu tím đưa cho Vương Đông rồi nói:

- Vương tiên sinh, tối đa mỗi năm ngài có thể ghi nợ mười vạn kim hồn tệ, hết một năm thì lại trở về đây đánh giá lại. Ở độ tuổi này của ngài thì thẻ màu tím đã là cấp bậc cao nhất. Khi mua vật phẩm gì cũng có thể hưởng chiết khấu 10%. Giá cả ở đây đã rất thấp so với bên ngoài rồi.

Vương Đông nhận lấy tấm thẻ màu tím rồi gật đầu, nhưng cả hắn hay Hoắc Vũ Hạo lúc này vẫn còn vô cùng khiếp sợ. Đúng ra, cho dù với biểu hiện của Hoắc Vũ Hạo hiện giờ cũng không thể nào vượt qua được hắn mới đúng a. Nhưng xem biểu hiện của cô gái kia, bọn họ lại đánh giá Hoắc Vũ Hạo hơn hắn???

Trên tấm thẻ màu đỏ có một dãy hoa văn ánh kim, Hoắc Vũ Hạo vừa nhận lấy tấm thẻ liền cảm nhận được một luồng khí ấm áp từ trên tay truyền xuống, vô cùng thoải mái.

Đây là...

Xích Linh Ôn Ngọc? Xa xỉ quá!!!

Hoắc Vũ Hạo vô cùng khiếp sợ nhìn chằm chằm vào tấm thẻ bài trong tay mình, bởi vì chỉ cần một mảnh nhỏ Xích Linh Ôn Ngọc thôi đã đủ giúp người ta chống đỡ lạnh giá rồi. Đương nhiên là với những luồng giá rét bình thường chứ không phải cái loại biến thái như ở cực bắc. Quan trọng nhất nếu dùng nó làm hạt nhân để khắc pháp trận thì nó có thể chịu đựng mức đến cấp sáu lận. Nó là một nguyên liệu chuyên dùng để làm hạt nhân, chỉ một mảnh nhỏ thôi cũng đã trên trăm kim hồn tệ và hiện nay số lượng Xích Linh Ôn Ngọc còn lại không còn nhiều đâu a!

Góc Bình Luận
Tắt QC(Close - X)