Đấu La Đại Lục II - Tuyệt Thế Đường Môn


Chương 49: Băng Đế Ngao (Thượng)

Tác giả:  |  cập nhật ngày:


"Ta chờ ngươi đến quỳ xuống nhận sai đây!"

Những chữ này như từng cái búa tạ nện thẳng vào lòng Đái Hoa Bân, khuôn mặt lạnh lùng của hắn đã tái nhợt rồi.

Đúng vậy, ngay khi vừa bước vào Đấu Thú Tràng, Hoắc Vũ Hạo đã lập lại vụ cá cược này một lần nữa. Hắn ngàn vạn lần không ngờ Hoắc Vũ Hạo lại dùng cách này tham gia sát hạch, lại càng không ngờ hắn có Hồn Hoàn mười vạn năm.

Lúc này bất luận hắn có suy nghĩ gì đi nữa cũng không thể thay đổi được, sự thật rành rành trước mắt rồi a! Hơn nữa, ngoài các học viên hai lớp, còn có cả lão sư Vương Ngôn xác nhận vụ đánh cược này nữa, lúc này hắn có muốn chối cãi cũng không được.

Nhất thời, Đái Hoa Bân cảm thấy ngực mình đau nhói, khóe miệng ngọt lịm, rồi phụt một tiếng phun ra một ngụm máu tươi.

Hắn quá tự tin, càng tự tin càng bị đả kích mạnh mẽ, lúc này đến cả nội tâm của hắn cũng không thể chịu nổi nữa.

Chu Lộ giật mình hét lên một tiếng rồi vội vàng chạy đến đỡ lấy Đái Hoa Bân, nhưng lại bị hắn vẫy tay đuổi đi, lúc này hai mắt Đái Hoa Bân đã hằn từng tia máu, hắn chăm chú nhìn bóng lưng Hoắc Vũ Hạo đang khuất dần theo Đỗ Duy Luân. Tích tắc sau, hắn phù rạp xuống đất hét lớn:

- Ta sai rồi

Vừa nói hắn vừa dập đầu xuống đất một cái. Sau đó đứng lên quay đầu bỏ chạy,

Khi nghe được câu nói của hắn, cả người Hoắc Vũ Hạo liền trở nên ngây dại, cái mũi có chút cay cay.

"Mẫu thân, người nghe rõ chưa? Đái Hoa Bân vừa xin lỗi con đó, hắn là con trai của người đàn bà kia, nhưng bây giờ chỉ mới bắt đầu rồi. Người chịu khổ suốt mười một năm, con nhất định sẽ đòi lại cho bằng hết."

Hoắc Vũ Hạo cũng không xoay người lại nhìn Đái Hoa Bân nữa, chốc lát sau hắn bình tĩnh lại liền tiếp tục đi theo Đỗ Duy Luân.

Đái Hoa Bân sau khi bỏ chạy cũng không quay đầu lại nhìn. Chu Lộ và Thôi Nhã Khiết vội vàng đuổi theo. Mục tiêu của Hoắc Vũ Hạo là Đái Hoa Bân nên Vương Đông và Tiêu Tiêu dĩ nhiên cũng không làm khó hai cô bé kia. Bọn họ đã thắng, mà lại còn dùng cách không ai ngờ đến nữa.

Đỗ Duy Luân lại một lần nữa bước đến trước mặt Cung Trường Long.

- Lão Cung, ta dẫn hắn đến rồi đây, lão xem...

Không chờ Đỗ Duy Luân nói hết, Cung Trường Long đã hừ lạnh một tiếng rồi vọt người tới giơ tay đánh thẳng về phía Hoắc Vũ Hạo.

Hoắc Vũ Hạo theo bản năng phóng người tránh đi, chân bước Quỷ Ảnh Mê Tung liên tục lùi về sau. Nhưng cánh tay của Cung Trường Long dường như có chất kết dính, nháy mắt đã kéo Hoắc Vũ Hạo ngược trở lại, hơn nữa từ đôi tay ấy tỏa ra một hơi nóng khủng khiếp, khiến luồng không khí xung quanh cơ thể Hoắc Vũ Hạo nhộn nhạo dậy sóng.

Đỗ Duy Luân đứng bên ngoài hoàn toàn không có ý định ngăn cản, vì lão biết Cung Trường Long chỉ muốn thử Hoắc Vũ Hạo một chút thôi. Hơn nữa, lão cũng muốn biết thực lực của Hoắc Vũ Hạo rốt cuộc là đến mức nào.

Ngay lúc này, từ hai mắt của Hoắc Vũ Hạo lóe ra một luồng ánh sáng màu trắng, hai chân dậm mạnh một cái trụ vững lại trên mắt đất. Sau đó, một Hồn Hoàn màu trắng từ dưới chân hắn bay lên, sau đó hắn giơ song chưởng ra đón đỡn một chưởng của lão Cung đang bay đến.

Mặc dù lúc này đã là xế chiều, nhưng ánh mặt trời vẫn còn khá rực rỡ, thế nên khi Hoắc Vũ Hạo đưa hai tay lên, những lão sư đứng gần đấy đều bị lóa mắt, đôi tay của hắn như đang đeo một cái bao tay bằng kim cương vậy. Cũng ngay lúc này, bọn họ cảm nhận được có một luồng khí lạnh đột nhiên xuất hiện.

Luồng hàn khí đó không những xuất hiện bất ngờ mà còn vô cùng mạnh mẽ, rất nhanh nó đã xâm nhập vào tận trong linh hồn của mỗi người xung quanh, nó khiến cả một cường giả như Đỗ Duy Luân cũng không kìm được mà rùng mình một cái.

Lúc này bàn tay của Cung Trường Long đã đỏ rực một màu, trông y hệt như một khối than hồng đang bay trên không trung, ấy vậy mà sau khi nó chạm vào hai tay của Hoắc Vũ Hạo liền phát ra từng tiếng "xèo xèo", và một luồng sương trắng liên tục bay ra từ vị trí tam chưởng va vào nhau, thậm chí còn che phủ cả hai người nọ nữa.

Ngay sau đó Hoắc Vũ Hạo liền liên tục tui về sau mấy bước, rồi ngã oạch xuống đấy, khuôn mặt có chút kinh ngạc nhưng không có vẻ gì là bị thương cả.

Luồng khí kia dần dần tiêu tán, cả người Cung Trường Long từ từ hiện ra, khuôn mặt lão lộ vẻ vô cùng bất ngờ:

- Hảo tiểu tử, thuộc tính băng cực hạn. Chỉ dựa vào vũ hồn mà cũng áp chế được lão phu. Bất quá ngươi chỉ mới có một Hồn Hoàn mà hồn lực lại trên cấp hai mươi? Còn nữa, ban nãy bọn họ bảo ngươi có Hồn Hoàn mười vạn năm mà, nó đâu rồi?

Không ai thấy được lúc này cánh tay phải lão đang chấp sau lưng đang còn chút sương mù lượn lờ chưa bay đi hết nữa.

Hoắc Vũ Hạo từ từ đứng dậy, hắn biết rõ ông lão trước mặt này chỉ muốn thử thực lực của mình thôi, nên lập tức cung kính đáp:

- Thưa lão sư, đệ tử nào có cái Hồn Hoàn mười vạn năm nào, đấy chẳng qua là ảo ảnh từ hồn kỹ của đệ tử thôi. Còn đệ tử đã hơn cấp hai mươi vì đệ tử có đến hai vũ hồn. Vũ hồn đầu tiên đã có hai Hồn Hoàn. Ban nãy đệ tử cảm giác được vũ hồn của ngài có thuộc tính hỏa nên mới sử dụng vũ hồn thuộc tính băng của mình, hi vọng có thể ứng phó tốt một chút.

Khi Đỗ Duy Luân thấy Hoắc Vũ Hạo thi triển ra hồn kỹ thuộc tính băng cũng đã ngạc nhiên mở to hai mắt nhìn, sau khi thấy Hồn Hoàn màu trắng xuất hiện rồi lại nghe chính mồm Hoắc Vũ Hạo thừa nhận bản thân có vũ hồn song sinh, hắn liền cảm thấy trước mặt tối sầm, thậm chí còn suýt thổ huyết như Đái Hoa Bân.

Đừng thấy mỗi lớp của Hoắc Vũ Hạo đã có đến hai hồn sư có Vũ Hồn Song Sinh là hắn và Tiêu Tiêu mà nhầm, thật ra cả ngoại viện cũng chỉ có duy nhất hai người bọn họ. Mà từ trước đến nay, cho dù ở học viện Sử Lai Khắc vô cùng nghiêm khắc này, tất cả các đệ tử có Vũ Hồn Song Sinh đều trở thành đệ tử hạch tâm và tất nhiên sau đó là đệ tử nội viện.

Còn chuyện thật sự khiến Đỗ Duy Bân tức muốn hộc máu đấy là hắn cảm thấy Hoắc Vũ Hạo đang làm nhục bốn chữ Vũ Hồn Song Sinh a. Là một đệ tử học viện Sử Lai Khắc mà có Hồn Hoàn mười năm đã là xấu hổ rồi, vậy mà giờ hắn lại tiếp tục có Hồn Hoàn thứ hai cũng là Hồn Hoàn mười năm, rồi đến vũ hồn thứ hai cũng y hệt vậy. Trời đất ơi, cái quái gì thế này??? À, mà nó vừa nói cái gì? Cái Hồn Hoàn mười vạn năm ban nãy chỉ là do một cái kỹ năng biến ảo ra thôi sao?

Cung Trường Long nghiêm túc gật đầu nói:

- Rất tốt, một kỹ năng hết sức cường đại. Tác dụng và thuộc tính đều đạt đến cực hạn, nếu ta nhìn không lầm thì dường như ngươi nhất định có Hồn Cốt phải không? Hơn nữa còn là Hồn Cốt thân thể, nếu không vừa rồi ngươi không thể nào bộc phát ra sức lực mạnh mẽ đến thế.

Ban nãy lão thấy Thú Quyển của mình bị người ta phá thành tan tành thật lòng tức không chịu nổi nên mới vung một chưởng định dạy dỗ Hoắc Vũ Hạo một chút, lẽ ra một chưởng này nhẹ gì Hoắc Vũ Hạo cũng phải bị té xuống lăn vài vòng dưới đất, ấy vậy mà hắn chỉ vung tay là đón được, sau đó vì quá sức mà lùi vài bước rồi ngã xuống đất.

Góc Bình Luận
Tắt QC(Close - X)