Đấu La Đại Lục II - Tuyệt Thế Đường Môn


Chương 34: Biết rõ sẽ bại, vẫn ứng chiến (Trung)

Tác giả:  |  cập nhật ngày:


Mặc dù ban đầu Ninh Thiên từng cho rằng thực lực của Hoắc Vũ Hạo không yếu ớt như vẻ bề ngoài, nhưng sau đó bọn họ cẩn thận nghiên cứu lại, nhất là sau khi Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông sử dụng Vũ Hồn dung hợp kỹ, bọn họ đã nhất trí cho rằng người lần trước đánh Ninh Thiên ngất xỉu chính là Vương Đông, Hoắc Vũ Hạo chắc chắn không có năng lực làm chuyện này. Còn Hoắc Vũ Hạo có thể vào được đội đó, chắc chắn chính vì có thể dung hợp hồn lực với Vương Đông.

Hôm đó, nhóm bọn họ cũng vì thua ba người Hoắc Vũ Hạo mà bị loại, đến hôm nay cô bé vẫn chưa thể nguôi cơn giận, bởi vậy, lúc này lập tức đưa ra kháng nghị.

Cô bé vừa lên tiếng lập tức được không ít người hưởng ứng, nhất là đám học viên của hệ Khống Chế. Vương Ngôn nhíu mày, trầm giọng nói:

- Hoắc Vũ Hạo, Vương Đông và Tiêu Tiêu là ba thành viên của đội ngũ vừa giành được chức quán quân, đương nhiên cả ba đều xuất sắc. Ta cũng đã từng thử nghiệm qua Hồn Kỹ của hắn, ta dám chắc trong các đệ tử đồng cắp, rất ít có người có thể so sánh với hắn. Những người ta nêu tên, đều là những cá nhân đã bộc lộ thực lực mạnh mẽ trong kỳ sát hạch vừa rồi.

Vu Phong không chút đồng ý nói:

- Vương lão sư, ngài nói Hồn Kỹ của hắn không ai bì kịp à, ngài nhìn lại đi, hắn chỉ có một Hồn Hoàn thôi, còn những người khác thì sao, ít nhất đều là Song Hoàn, có cả Hồn Tôn Tam Hoàn nữa. Hắn dựa vào một Hồn Hoàn ấy mà ứng cử chức lớp trưởng sao? Làm sao có ai phục cơ chứ?

- Rầm.

Vương Đông vỗ mạnh một cái xuống bàn rồi đứng dậy chỉ vào Vu Phong nói:

- Ngươi đừng có được nước làm tới. Thua chúng ta rồi mà còn không phục sao? Có bản lĩnh đã thắng chúng ta rồi.

Vu Phong tức giận nói:

- Đúng, ta không phục đấy, thì sao? Không phải nói hệ Khống Chế khắc hệ Cường Công sao? Có bản lĩnh thì bảo hắn đánh với ta, nếu thắng thì ta sẽ phục không nói bất cứ lời gì nữa, cũng thừa nhận luôn tư cách ứng cử chức lớp trưởng của hắn.

- Ngươi câm đi, giỏi thì đánh với ta này, có bản lĩnh thì theo ta đến Đấu Hồn Khu.

Hai mắt Vương Đông muốn phun ra lửa, hắn rít rào từng câu, hồn lực trên người đã rục rịch muốn xuất động.

- Đủ rồi.

Giọng nói đầy uy nghiêm mang theo dao động Hồn Lực mãnh liệt vang lên, áp chế khiến cả hai ngậm miệng lại.

- Ngồi xuống hết cho ta.

Lúc này Vu Phong và Vương Đông mới miễn cường ngồi xuống chổ của mình.

Vương Ngôn trầm giọng nói:

- Nếu đã có người bất đồng ý kiến vậy thì biểu quyết đi. Nếu số người không đồng ý nhiều hơn một nửa thì ta sẽ gạt tên hắn, giờ ai không đồng ý giơ tay lên.

Nếu là Chu Y, bà tuyệt đối sẽ không làm chuyện vớ vẩn này, nếu có ai ý kiến cũng chả được gì, thậm chí bà còn trực tiếp cho Hoắc Vũ Hạo làm lớp trưởng luôn, không phục thì trừng phạt, thủ đoạn tuyệt đối cứng rắn.

Nhưng Vương Ngôn thì khác, hắn là một lão sư thiên về lý luận, tính cách cũng ôn hòa, dĩ nhiên năng lực kiểm soát học viên không bằng Chu Y rồi.

Vương Ngôn vừa dứt lời, không biết có phải số đệ tử ghen tị với Hoắc Vũ Hạo nhiều quá hay bị ảnh hưởng của Vu Phong mà gần như hai phần ba đệ tử đều giơ tay lên, chỉ có một số ít đệ tử lớp Một ngày trước và một số người tính tình trầm ổn là không.

Các đệ tử có thể vào học ở học viện Sử Lai Khắc đều là những thiên tài nổi bật, có ai mà không kiêu ngạo cơ chứ? Mà trong lớp, hầu như đều là Đại Hồn Sư trở lên, giờ bắt bọn họ phải nhận một Hồn Sư Nhất Hoàn làm lớp trưởng làm sao mà có người đồng ý?

Vương Ngôn dĩ nhiên không đoán trước mọi chuyện lại diễn ra thế này, nhất thời ngây người không biết giải quyết thế nào, còn Vương Đông đã giận đến tái mặt, hai tay nắm chặt định đứng lên làm một trận nữa thì bị Hoắc Vũ Hạo kéo lại.

Vu Phong đắc ý nói:

- Vương lão sư, hơn xa một nửa rồi, làm ơn xóa tên của hắn đi.

Vương Ngôn hết sức khó xử, hắn đã dạy không ít đệ tử nhưng tình huống như thế này là lần đầu tiên xảy ra trong lớp hắn. Hơn nữa ban nãy chính miệng hắn đã nói, giờ đâm lao thì phải theo lao, chỉ còn cách áy náy nhìn Hoắc Vũ Hạo. Khi hắn chuẩn bị mở miệng tuyên bố Hoắc Vũ Hạo mất tư cách tranh chức lớp trưởng thì Hoắc Vũ Hạo lại chậm rãi đưa tay lên.

Từ lúc Vu Phong ý kiến đến giờ, nhìn bên ngoài, Hoắc Vũ Hạo không có chút biểu cảm nào, thậm chí còn giữ được bình tĩnh mà kéo Vương Đông lại. Nhưng thực thế, trong lòng hắn có thể bình tĩnh như vậy sao?

Vương Ngôn nói:

- Vũ Hạo, có gì cứ nói đi.

Hoắc Vũ Hạo chậm rãi đứng dậy, liếc mắt nhìn Vu Phong một cái, rồi bình thản nói, tốc độ nói chuyện thậm chí còn chậm hơn so với bình thường.

- Vương lão sư, ý kiến của Vu Phong đệ tử đã nghe rõ. Bạn ấy nghi ngờ tư cách của đệ tử không đủ để tranh chức lớp trưởng vậy thì trước khi ngài tuyên bố đệ tử mất tư cách, đệ tử chấp nhận lời khiêu chiến của Vu Phong. Nếu đệ tử thắng, thì xin mọi người biểu quyết lại một lần nữa.

Giọng nói của hắn hết sức bình tĩnh, nhưng khi hắn vừa dứt lời, cả lớp học liền lặng ngắt như tờ.

Cả Đái Hoa Bân và Chu Lộ ngồi phía sau hay Vu Phong đều kinh ngạc ngẩn người. Bọn họ không ai có thể ngờ Hoắc Vũ Hạo lại dám ứng chiến với Vu Phong.

Vũ Hồn của Vu Phong chính là Hồng Long, xét về phẩm chất, tuy kém hơn Bạch Hổ của Đái Hoa Bân và Quang Minh Nữ Thần Điệp của Vương Đông nhưng chỉ kém một chút xíu mà thôi. Hơn nữa cô bé còn có hai cái Hồn Hoàn trăm năm phẩm chất không tệ, và hồn lực cũng đã đạt đến cấp hai mươi lăm. Bất kể xét về mặt nào cũng hơn xa Hoắc Vũ Hạo a! Chỉ riêng việc đội của cô bé không đạt được thứ hạng cao trong kỳ sát hạch, mà cô bé vẫn có thể trở thành đệ tử hạch tâm là đủ hiểu. Trong mắt các lão sư ở học viện Sử Lai Khắc, tiềm năng của Vu Phong vô cùng lớn.

Hoắc Vũ Hạo mặc dù là Chiến Hồn Sư hệ Khống Chế nhưng lại là hệ Tinh Thần, hồn lực mấp mé cấp mười bảy mười tám, Hồn Hoàn đầu tiên lại còn là Thập niên Hồn Hoàn, xét về góc độ gì cũng kém hết sức kém, nên không ai nghĩ hắn có thể thắng Vu Phong cả.

Đôi mắt Vương Đông khẽ nhíu lại, hắn nhìn ánh mắt đầy bình tĩnh của Hoắc Vũ Hạo rồi suy nghĩ một lúc, sau đó thở dài gật đầu nói:

- Được rồi, đã thế thì ta cho phép các ngươi đến Đấu Hồn Khu, bất quá, để công bằng... mà thôi, gọi đây là một lần đánh cược đi. Nếu Vu Phong thắng thì hủy tư cách ứng cử của Hoắc Vũ Hạo, còn Hoắc Vũ Hạo thắng thì ngược lại. Hôm nay ta sẽ phá lệ một lần, tất cả đứng dậy, chúng ta đi Đấu Hồn khu.

Đối với yêu cầu đánh cuộc kia, Vu Phong cũng không có ý kiến gì, vì trong danh sách kia còn có Đái Hoa Bân và Vương Đông, xác suất cô bé được lựa chọn cực thấp, huống chi, cô bé không tin mình sẽ thua tên Hoắc Vũ Hạo chết tiệt chỉ có một Hồn Hoàn kia.

Sau khi thoáng ngây người vì kinh ngạc, Vu Phong lại liếc mắt nhìn Hoắc Vũ Hạo với vẻ khinh thường, các học viên cũng bắt đầu nối đuôi nhau ra khỏi phòng, lúc Vu Phong đi ngang Hoắc Vũ Hạo còn thấp giọng nói:

- Hôm nay ta nhất định sẽ đánh cho người bò lăn bò càng.

Hoắc Vũ Hạo liếc nhìn vị Hồng Long Chiến Hồn Sư tính tình như con trai này một cái rồi cũng xoay người đi ra ngoài.

Hôm nay, những chuyện hắn phải biết thật sự đã quá nhiều rồi, càng biết hắn càng nhận ra, bản thân mình không thể yếu đuối nhát gan, nếu cứ như vậy để mất tư cách lớp trưởng thì sao này mãi mãi không thể ngẩng cao đầu trong lớp học này được. Điều này cũng ảnh hưởng rất nhiều đến tâm cảnh của mình. Cho nên, hắn quyết định ứng chiến, dù thua cũng phải chiến. Thất bại cũng ra dáng một thằng con trai, nếu giờ hắn không dám đáp ứng lời khiêu chiến của Vu Phong thì sao này hắn dựa vào cái gì để đi báo thù?

Tất cả các học viên của ban Một đều đã vào Đấu Hồn Khu, đương nhiên phí vào cửa của bọn họ đều là Vương Ngôn trả. Và hôm nay, ngoại trừ các để tử này cũng không còn ai đến xem thi đấu nữa, trận đấu này cũng là trận đấu đầu tiên của cả Hoắc Vũ Hạo lẫn Vu Phong tại Đấu Hồn Khu của học viện Sử Lai Khắc.

Vương Đông vẫn luôn đi theo sát Hoắc Vũ Hạo, nhưng hắn hoàn toàn im lặng, không hỏi hay nói bất cứ gì, hắn biết tâm trạng của Hoắc Vũ Hạo hôm nay như thế nào, đã không thể làm đệ tử hạch tâm còn gặp phải tình huống này, cũng dễ hiểu tại sao Hoắc Vũ Hạo không tiếp tục chịu đựng nữa mà lựa chọn ứng chiến chứng minh thực lực của mình.

Còn Tiêu Tiêu cũng không ngoại lệ, ánh mắt của cô bé luôn dán chặt vào người Hoắc Vũ Hạo, trong mắt cô bé, người đồng đội này không còn là một thiếu niên nữa mà là một chàng trai thực thụ, một chàng trai có gan đối mặt với mọi thử thách. Đối mặt với một chuyện không có khả năng, biết sẽ thất bại mà vẫn ứng chiến, liệu có bao người dám làm?

- Cá cược, cá cược đây. Ta làm nhà cái, các ngươi thoải mái đặt cược. Hoắc Vũ Hạo đặt một ăn mười, Vu Phong đặt mười ăn một.

Cường Công hệ Chiến Hồn Sư Chu Tư Trần, người có vũ hồn Bảo Điển đột nhiên hét lớn. Lão sư Vương Ngôn đã dẫn Hoắc Vũ Hạo và Vu Phong vào bên trong Đấu Hồn Tràng rồi nên ở đây không còn ai quản bọn họ nữa.

- Ta đặt Vu Phong một trăm kim hồn tệ.

Đái Hoa Bân là người đầu tiên lên tiếng, sau đó bước đến trước mặt Chu Tư Trần lấy ra một túi tiền nặng trịch.

Cơ mặt Chu Tư Trần giật giật một chút, hắn run rẩy nói:

- Không cần phải ác vậy chứ?

Đái Hoa Bân khinh thường nói:

- Dám làm nhà cái mà không có dũng khí thu tiền sao? Nếu không thì đừng mở cá cược làm gì.

Chu Tư Trần bị lời nói khích của Đái Hoa Bân, giận dữ nói:

- Nhận thì nhận, ta sợ ngươi sao? Ngươi thắng thì ta trả ngươi mười kim hồn tệ thôi chứ gì? Còn ai nữa không, bao nhiêu cũng nhận hết.

Bất quá, mọi chuyện sau đó lại làm hắn khóc không ra nước mắt. Đa số đệ tử đến cược đều đặt vào Vu Phong. Thực lực cả hai chênh lệch quá lớn, căn bản không ai xem trọng Hoắc Vũ Hạo, cho dù tỉ lệ đặt cược có cao đến thế nào cũng không có ai hứng thú cược.

Sắc mặt Chu Tư Trần càng lúc càng khó coi, nhưng hắn đã mạnh miệng nói rồi, làm sao còn gỡ gạt được gì nữa. Ngay lúc vẻ mặt Chu Tư Trần đã gần đen như đáy nồi thì một giọng nói vang lên làm lòng hắn hết sức vui sướng.

- Ta đặt Hoắc Vũ Hạo, một ngàn kim hồn tệ.

Người đến trước mặt hắn đưa ra kim phiếu được chế tạo hết sức tinh xảo chính là Vương Đông.

Tiêu Tiêu đi theo Vương Đông, cũng đưa ra một tờ kim phiếu y hệt.

- Ta cũng đặt một ngàn.

Góc Bình Luận
Tắt QC(Close - X)