Đấu La Đại Lục II - Tuyệt Thế Đường Môn


Chương 30: Trận chung kết (3)

Tác giả:  |  cập nhật ngày:

Khi Hoắc Vũ Hạo hành động thì Tiêu Tiêu cũng sử dụng Tam Thiên Trấn Hồn Đỉnh. Đại đỉnh bay thẳng đến trước người Hoắc Vũ Hạo rồi hạ xuống chặn đứng Chu Lộ.

Chu Lộ lập tức lách người né tránh nhưng Tam Sinh Trấn Hồn Đỉnh lại phân làm ba rồi lập tức đập vào nhau: Đỉnh Chấn Đãng.

Ầm một tiếng, từng đợt sóng gợn không ngừng lan tỏa tạo thành một lá chắn trước mặt Hoắc Vũ Hạo. Mặc dù tốc độ Chu Lệ cực kỳ nhanh nhưng sự việc diễn ra quá nhanh nên chỉ có thể trơ mắt nhìn Hồn Kỹ của đối phương phát động rồi làm gián đoạn Hồn Kỹ thứ nhất của bản thân. Cuối cùng Chu Lệ dốc hết sức lùi lại may mắn thoát được đợt sóng âm của Đỉnh Chấn Đãng.

Ngay lúc đó một tiếng nổ khác lại vang lên, Vương Đông kêu to đau đớn rồi thân thể lùi về bên cạnh Hoắc Vũ Hạo.

Hồn Kỹ thứ nhất của hắn vừa va chạm với Hồn Kỹ thứ hai Bạch Hổ Liệt Quang Ba của Đái Hoa Bân đã ăn lỗ lớn. Hai cánh Vương Đông chấn động kịch liệt, ánh sáng từ hai cánh vốn mãnh liệt lúc này lại chập chờn, thậm chí mũi và khóe miệng Vương Đông đã rỉ máu.

Chênh lệch Hồn Lực đã rõ ràng.

Đái Hoa Bân không để đối phương nghỉ ngơi rống to một tiếng rồi vọt đến trước, hai mắt lóe lên. Thôi Nhã Khiết lúc này nhẹ nhàng ẩn người sau lưng Đái Hoa Bân để tránh khỏi công kích của Hoắc Vũ Hạo.

Đái Hoa Bân không những dũng mãnh mà kinh nghiệm chiến đấu cũng vượt xa ba người Hoắc Vũ Hạo. Thân thể hắn vừa xông lên Hồn Hoàn thứ nhất cũng phát sáng, một tầng ánh sáng bạc xuất hiện bao phủ toàn thân, vị trí đầu lại được quầng sáng đặc biệt bảo vệ để đề phòng Hoắc Vũ Hạo. Đây là Hồn Kỹ phòng ngự của hắn: Bạch Hổ Hộ Thân Chướng. Hồn Kỹ này không những có hiệu quả phòng ngự cực tốt mà còn có thể tăng cường sức chiến đấu của bản thân.

Lúc trước khoảng cách giữa hai bên đã rất gần, trải qua đợt va chạm đầu tiên đã gần như sát nhau. Đái Hoa Bân nhảy một cái đã đến trước mặt Vương Đông, hổ trảo vung lên chụp vào mặt Vương Đông.

Chu Lộ bên kia lại không ngừng di chuyển tránh né Tam Sinh Trấn Hồn Đỉnh. Tốc độ Chu Lệ lúc này cực kỳ nhanh, cho dù được Cửu Phượng Lai Nghi Tiêu và Tinh Thần Tham Trắc hỗ trợ nhưng Tiêu Tiêu vẫn phải tập trung toàn bộ tinh thần mới có thể ngăn chặn không cho Chu Lệ tiếp cận Hoắc Vũ Hạo.

Lần đầu giao chiến Vương Đông đã bị đánh lui, lúc này Đái Hoa Bân lại cố gắng tiếp cận rõ ràng đang chiếm ưu thế.

Cả hai đều là Chiến Hồn Sư hệ Cường Công nhưng phương thức chiến đấu lại khác nhau. Quang Minh Nữ Thần Điệp của Vương Đông thiên về tấn công bằng năng lượng vì thế Hồn Kỹ Thần Quang của hắn vô cùng mạnh mẽ. Còn Bạch Hổ Vũ Hồn lại thiên về cận chiến, thế nên khoảng cách hai bên càng gần thì Đái Hoa Bân lại càng có lợi.

Nhưng lúc này Đái Hoa Bân lại khá ngạc nhiên, Vương Đông không dùng Hồn Kỹ thứ hai để chống đỡ mà chỉ ổn định thân thể rồi tiếp tục dùng Sí Dực Trát Đao nghênh đón.

Đái Hoa Bân hừ lạnh, hai hổ trảo trực tiếp đánh vào cánh đao sắc bén của Vương Đông. Hắn vô cùng tự tin vào lực lượng bản thân nên muốn dựa vào đó mà đánh tan Vũ Hồn của Vương Đông.

Khi hổ trảo và cánh đao chuẩn bị va chạm thì Đái Hoa Bân đột nhiên cảm thấy nguy hiểm. Hắn phát hiện hai cánh đao của Vương Đông vốn có màu lam lúc này lại chuyển sang màu vàng, biến hóa tuy không lớn nhưng ánh vàng này lại có khí tức nguy hiểm.

Kinh nghiệm chiến đấu của Đái Hoa Bân vô cùng phong phú nên lập tức phản ứng, hai hổ trảo đang đánh tới lập tức dừng lại, đùi phải dùng lực rồi đạp mạnh xuống đất khiến thân thể đang xông thẳng đến chuyển hướng sang bên sườn. Ngay lúc đó Hồn Kỹ thứ hai Bạch Hổ Liệt Quang Ba lại phát động đánh vào bên sườn Vương Đông.

Nhưng khi Đái Hoa Bân đổi vị trí tấn công thì Vương Đông không truy kích mà thân thể lại bay ngược về sau đứng lên vai Hoắc Vũ Hạo vừa vặn né được một chiêu.

Nhờ có Tinh Thần Tham Trắc nên Vương Đông có thể phán đoán tình huống khá chuẩn xác: Đái Hoa Bân vội vã chuyển thân rồi công kích thì chắc chắn độ chính xác sẽ không cao. Mà sau khi Đái Hoa Bân di chuyển thì thân thể Thôi Nhã Khiết đã không còn nơi ẩn nấp lộ ra trước mắt Vương Đông.

Thôi Nhã Khiết còn chưa hết kinh ngạc đã thấy hai cánh của Vương Đông lóe sáng. Từ khi bắt đầu chiến đấu đến lúc này Vương Đông mới phát động Hồn Kỹ Điệp Thần Chi Quang.

Đây là chiến thuật của cả nhóm. Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông cũng đã nhận định trong tình huống chiến đấu thế này thì không thể ngay lập tức giải quyết Đái Hoa Bân. Vì thế mục tiêu thật sự của cả hai là Thôi Nhã Khiết, thế nên cả hai mới bất chấp để Vương Đông không có Hạo Đông Lực hỗ trợ mà tiếp một kích của Đái Hoa Bân. Tất cả các hành động trên chỉ để kéo đối thủ vào lưới.

Mặc dù kinh nghiệm chiến đấu của Đái Hoa Bân phong phú nhưng hắn vẫn mới là một thiếu niên mười hai tuổi, tâm tư cũng không thể suy tính quá nhiều. Chiến thuật của Hoắc Vũ Hạo lại dựa trên Tinh Thần Tham Trắc mà tiến hành. Hắn, Vương Đông và Tiêu Tiêu không cần lên tiếng, chỉ cần Hoắc Vũ Hạo thay đổi phương hướng của Tinh Thần Tham Trắc là Vương Đông lập tức tấn công. Từ khi tiến hành sát hạch tân sinh đến lúc này cả hai mới dần dần đạt được khả năng hiểu ý nhau như vậy.

Thôi Nhã Khiết chỉ là một Đại Hồn Sư nên chắc chắn không thể ngăn được một kích Điệp Thần Chi Quang mang theo Hạo Đông Lực này. Đột nhiên hai mắt Thôi Nhã Khiết lại hiện lên một tia quyết tâm tàn nhẫn.

Thần Quang đã bắn đến sắt người nên cô bé không thể né tránh nữa, Đái Hoa Bân bên kia cũng không thể ứng cứu kịp thời. Lúc này Thôi Nhã Khiết không lui lại, không né tránh, vẻ mặt vô cùng bình tĩnh. Cả người cô bé đột nhiên hướng đến phía trước, ba đuôi vung ra, mục tiêu không phải là Vương Đông mà là Hoắc Vũ Hạo. Ba đuôi cáo như ba tia chớp điểm vào ngực Hoắc Vũ Hạo.

Đừng thấy ba chiếc đuôi xinh đẹp mềm mại lúc trước mà xem thường, một đòn này của nàng lại ẩn chứa Hồn Kỹ công kích.

Hoắc Vũ Hạo nhờ có tinh thần Tham Trắc nên có thể cảm nhận được dao động Hồn Lực đáng sợ bên trong đuôi cáo. Hồn Lực này không những được ngưng tụ lại mà còn sắc bén như kim châm, nếu bị đánh trúng chắc chắn phải chết.

Hồn Kỹ thứ hai của Thôi Nhã Khiết: Hồ Vĩ Châm.

( Dg lại nhiều chuyện chút, ở trận trước tác giả đã từng nói nếu lão sư giám trận nhận định đệ tử không thể đỡ được đòn tấn công của đối phương thì lão sư giám trận sẽ tiến vào trận đấu mang đệ tử đó ra ngoài và loại ra khỏi cuộc chơi. Trận này thần quang của Vương Đông bá đạo như thế, TNK cũng xác văn định là trọng thương rồi mà lão sư giám trận ở đâu để em nó điên lên chơi chiêu ngọc đá cùng tan thế này? Hay là chương sau sẽ có đột biến? Mọi người vào luận đàm chém nào! )

Góc Bình Luận
Tắt QC(Close - X)