Đấu La Đại Lục II - Tuyệt Thế Đường Môn


Chương 27: Cừu nhân? Huynh đệ? (1)

Tác giả:  |  cập nhật ngày:


Các lão sư học viện Sử Lai Khắc đã từng gặp qua rất nhiều thiên tài, nhưng những đệ tử cố chấp thắng lợi cùng lòng tin kiên định như Tiêu Tiêu cùng Vương Đông bây giờ quả là quá ít.

Chủ nhiệm ngoại viện Đỗ Duy Luân hệ Vũ Hồn đi tới bên người Chu Y đang ngốc trệ nói:

- Chu lão sư, chúc mừng bà dạy được hai đệ tử giỏi. Đem bọn họ báo cáo lên, ta tin rằng họ có tư cách trở thành đệ tử hạch tâm ngoại viện.

Chu Y lúc này mới kịp phản ứng, chặn lại nói:

- Đỗ chủ nhiệm, còn có Hoắc Vũ Hạo nữa. Cậu ta mới là đội trưởng của đội

Đỗ Duy Luân sửng sốt:

- Cậu ta là Hồn Sư thuộc tính tinh thần hiếm thấy. Bà có nghĩ tới Hồn Sư thuộc tính tinh thần có bao nhiêu người?

Nói xong câu đó, hắn cũng cắp đuôi bỏ đi.

Thân là chủ nhiệm hệ Vũ Hồn, hắn không chỉ có thực lực cường đại, mà còn có ánh mắt vô cùng cay độc. Hiển nhiên hắn nhìn ra được tác dụng của Hoắc Vũ Hạo trong trận đấu. Cũng bởi vì hắn, mới kích phát chiến ý của Tiêu Tiêu cùng Vương Đông gần như điên cuồng. Nhưng làm một chủ nhiệm, chức trách trọng đại, tất nhiên hắn sẽ không quan tâm đến một đệ tử hạch tâm chỉ vì có tâm tính cùng năng lực chỉ huy.

Nghe xong lời nói của Đỗ Duy Luân, toàn thân Chu Y chấn động. Đúng vậy, bà luôn xem nhẹ vấn đề này. Hồn Kỹ Hoàn Hồn của Hoắc Vũ Hạo tuy mạnh, nhưng hắn dù sao cũng là Hồn Sư thuộc tính tinh thần. Hồn Thú thuộc tính tinh thần quá ít thấy, Hồn Thú cường đại lại càng ít. Dưới tình huống như vậy, tương lai Hoắc Vũ Hạo trở thành cường giả Hồn Sư cường đại tất nhiên càng nhỏ.

- Không sao. Hệ Vũ Hồn không cần, hệ Hồn Đạo chúng ta cần.

Phàm Vũ vỗ vỗ bả vai bà, tinh quang trong mắt chợt lóe:

- Hồn Thú hệ tinh thần cường đại khó tìm, nhưng bình thường vẫn có thể tìm được. Chỉ cần Hồn Lực của cậu ấy đủ, coi như chỉ có một Hoàn Hồn, cậu ấy cũng trở thành một đệ tử vĩ đại của hệ Hồn Đạo. Đệ tử hạch tâm này, ta muốn có.

Trước mặt Phàm Vũ, Chu Y không mang vẻ mặt lạnh băng như bình thường, bà nói:

- Không, bây giờ còn chưa được. Nếu ngươi có tâm tư này, hãy chờ đứa nhỏ này ba năm đi. Vũ Hạo là do Đường Môn cử tới, đặc biệt chiêu sinh. Nó hẳn là Hồn Sư tự tu, cho nên mới chỉ có một Hồn Hoàn mười năm mà thôi. Tại học viện, cậu bé này là một đệ tử chăm chỉ, rất có quyết tâm. Tuy rằng nó bắt đầu muộn, nhưng ta thấy nó là một đệ tử nghiêm túc. Ta muốn giữ nó lại bên cạnh để tiếp tục dạy. Thời gian ba năm, nó cũng đủ có tri thức phong phú. Với sự cố gắng của nó, khi đó ít nhất cũng được Tam Hoàn. Đột phá Tam Hoàn, tương lai tiền đồ dĩ nhiên cũng sẽ tươi sáng. Khi đó cậu ấy sẽ làm đệ tử hạch tâm của hệ Hồn Đạo các ngươi là được.

Phàm Vũ mỉm cười:

- Ta thấy bà thực sự là thích đứa nhỏ này. Bà đã vì nó thu xếp ổn thỏa, vậy thì cứ làm như thế đi. Chờ sau khi sát hạch, bà dẫn nó tới gặp ta. Trước hết cứ để cho nó kiêm tu hệ Hồn Đạo, ta cũng muốn biết ở phương diện này nó có thiên phú hay không.

- Được.

Chu Y gật gật đầu nói:

- Ta đi xem Tiêu Tiêu và Vương Đông sao rồi. Phàm Vũ, ngươi có tin tưởng rằng, hệ Vũ Hồn không chịu thu Vũ Hạo làm đệ tử hạch tâm, tương lai nhất định sẽ hối hận?

Phàm Vũ nói:

- Vậy chúng ta cứ mở mắt chờ xem.

Tình huống của Vương Đông khá tốt, chỉ là bị thoát lực mà thôi. Quan trọng hơn là hắn cùng Hoắc Vũ Hạo đã dung hợp Vũ Hồn ở bên cạnh. Hoắc Vũ Hạo ôm lấy hắn, hồn lực tự nhiên rót vào trong cơ thể hắn, rất nhanh liền giúp hắn khôi phục hồn lực. Không đến mười phút sau, Vương Đông đang hôn mê từ từ tỉnh dậy.

Nhưng tính huống của Tiêu Tiêu lại không tốt,cô bé đã thi triển Quốc Trọng Khí Đỉnh, chẳng những hao tốn rất nhiều Hồn Lực mà còn cần lực khống chế rất mạnh. Trạng thái bình thường, Tiêu Tiêu chỉ thi triển Quốc Trọng Khí Đỉnh một thành lực lượng, đã có thể đem địch nhân đánh bay, hơn nữa cưỡng chế choáng vang, uy lực vượt xa sử dụng hai hồn kỹ. Nhưng lúc đó cô bé không làm như vậy, mà dùng Quốc Trọng Khí Đỉnh hút lấy Tà Huyễn Nguyệt, mục đích kéo dài thời gian. Lực phòng ngự của Tà Huyễn Nguyệt quá mạnh mẽ, Tiêu Tiêu sợ sau khi đánh bay hắn hắn tiếp tục quay trở lại. Lấy tốc độ của hắn, điều này rất có thể.

Bởi vậy, Tiêu Tiêu không chỉ là cạn kiệt hồn lực mà còn có tinh lực. Trận đấu vừa kết thúc, cô bé cũng hôn mê luôn.

May mắn là tại học viện Sử Lai Khắc chưa bao giờ thiếu đan dược chữa thương. Sau khi dùng đan dược, Tiêu Tiêu đã ngủ thật say. Nhưng căn cứ theo lão sư trị liệu, ít nhất cô bé phải nghỉ ngơi một ngày một đêm, không có ai quấy rầy, như vậy sẽ không lưu lại di chứng. Nói cách khác, trận đấu xé chiều hôm nay cùng buổi sáng ngày mai, Tiêu Tiêu không thể tham gia.

Chu Y tự mình đưa Tiêu Tiêu trở về ký túc xá nghỉ ngơi. Hoắc Vũ Hạo bước phía sau Vương Đông trông như người sắp chết về ký túc xá.

- Vương Đông, trận đấu buổi chiều, chúng ta hãy từ bỏ đi.

Nhìn sắc mặt tái nhợt của Vương Đông, Hoắc Vũ Hạo than nhẹ nói.

- Không được.

Vương Đông biết Hoắc Vũ Hạo lo lắng cho mình. Nhưng chiến ý từ trước đến nay của hắn chưa bao giờ cao như lúc này. Từ nhỏ đến lớn, hắn còn chưa bao giờ trải qua một sự kiện giống như bây giờ.

- Vũ Hạo. Ta biết ngươi vì ta mà lo lắng. Nhưng chúng ta nhất định phải tiếp tục thi đấu. Cứ như vậy từ bỏ, không phải là chúng ta có lỗi với Tiêu Tiêu sao? Tiêu Tiêu hôn mê, còn có chúng ta. Chúng ta có Hạo Đông lực, khẳng định đến buổi chiều chúng ta có thể khôi phục. Chúng ta nên vì Tiêu Tiêu mà khiêu chiến, chờ Tiêu Tiêu trở lại.

Nhìn thấy ánh mắt kiên quyết của Vương Đông, trong lòng Hoắc Vũ Hạo tràn ngập cảm động. Trong gian nan mới thấy chân tình. Qua mấy ngày tranh tài hai ngày hôm nay, làm cho quan hệ giữa hắn cùng Vương Đông, Tiêu Tiêu càng thân thiết hơn. Đây không phải chỉ là tình cảm đồng học, mà là loại tình cảm chiến hữu sống chết có nhau. Tuy rằng đây không phải là tại chiến trường, nhưng mấy đứa nhóc này đã coi thi đấu trở thành chiến trường.

- Ngươi còn chờ cái gì nữa? Nhanh lên.

Vừa nói, Vương Đông hướng Hoắc Vũ Hạo giơ hai tay lên.

Hoắc Vũ Hạo thở sâu một hơi, nâng hai tay lên chạm vào ban tay hắn, kiên định mạnh mẽ nói:

- Vì Tiêu Tiêu mà chiến.

Đảo Hải Thần, Hồ Bờ.

- Huyền lão, ngài cảm giác thế nào?

Vương Ngôn đứng bên cạnh Huyền lão, thấp giọng hỏi.

Huyền lão đã gặm chiếc chân gà chỉ còn chìa xương, đang thòm thèm mút mút, sau đó lại chuyển sang cánh con gà. Nhìn cái bộ dạng của hắn dường như vĩnh viễn ăn không đủ no.

- Hai đứa nhỏ kia không tệ. Còn tên tiểu tử có Vũ Hồn Bản Thể mà ngươi nói lại kém một chút. Hắn hẳn là nắm giữ một loại kỹ năng cùng loại với tinh thần dò xét. Đáng tiếc hắn chỉ có một Hồn Hoàn cấp bậc mười năm. Như vậy không có cách nào bù lại chỗ thiếu hụt.

Huyền lão nhấp một ngụm rượu nói.

Vương Ngôn nói:

- Nhưng mà, Huyền lão, đó là Vũ Hồn Bản Thể.

Góc Bình Luận
Tắt QC(Close - X)